Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt
0.0
Mặt trời vừa lặn xuống, màn đêm bao phủ không gian, một tòa thành thị choáng ngợp trong vàng son bắt đầu cuộc sống về đêm. Mà trên ngọn núi cao lại trình diễn một màn rượt đuổi đến kinh tâm động phách. Dưới ánh trăng mờ ảo, hai cô gái liều mạng chạy trên ngọn núi cao. Phía trước là vách núi đen sâu thẳm, hai người không thể nào chạy tiếp được. Cả hai xoay người, đám người rượt đuổi phía sau đang tiến tới ngày càng gần. Độc Cô Thiên Diệp hỏi người dẫn đầu, là em gái của cô tại sao liên hợp với đại trưởng lão phát động phản loạn. Chỉ vì sự đố kỵ mà Độc Cô Thiên Lam quyết tiêu diệt dòng tộc họ Độc Cô. Bách Lý Như Yên nắm tay người đồng đội của mình Độc Cô Thiên Diệp nhảy xuống vực sâu. Mặt trời ngã về tây, ánh chiều tà trải dài không dứt trên sơn mạch Miễn Miễn. Trong sơn mạch thỉnh thoảng có vài tiếng động vật khẽ hô. Thị trấn bên ngoài sơn mạch vẫn là kẻ đến người đi như trước. Phía đông thị trấn là một tòa phủ đệ hoa lệ sừng sững ngạo nghễ, không một tiếng động biểu thị công khai địa vị của chủ nhân. Duy chỉ trong một sân viện hẻo lánh, căn phòng duy nhất lung lay như sắp đổ, trong phòng chỉ có một cái giường nhỏ, miễn cưỡng cũng có một cái bàn gỗ cùng một ngăn tủ rách nát. Trong sân viện chỉ có một cây đại thụ, bóng dáng nho nhỏ nằm dưới tàn cây, hô hấp khó khăn cho thấy sinh mạng nàng đang bị đe dọa. Đột nhiên, hai mắt đang nhắm chặt mở ra, ánh mắt quét qua bốn phía, lộ ra một tia nghi hoặc. Độc Cô Thiên Diệp ngồi dậy, thân thể trải qua tia choáng váng, muốn đưa tay nâng trán, lại đụng trúng vết thương đang chảy máu. Cô nhắm mắt hồi tưởng lại tất cả mọi chuyện xảy ra và cô biết rằng mình đã được trùng sinh một nơi có tên là Huyền Nguyệt Đại lục, sức mạnh ở đây dưới dạng huyền lực và kiếm khí. Huyễn lực có tính công kích ở cự ly xa, kiếm khí thì lại công kích ở cự ly gần. Hơn nữa, người tu luyện huyễn lực đạt tới cấp Huyễn sư là có thể lập khế ước với huyễn thú, cho nên địa vị của Huyễn sư cao hơn Kiếm sư. Nghĩ đến huyễn thú, trong mắt Độc Cô Thiên Diệp lại toát lê
Xem thêm ▾