Trên một khu phố sầm uất của thành thị, Lãnh An tung tăng xách một loạt món đồ mới ra mắt trên thị trường mà cô vừa mua được.Nếu nói thành phố A là lãnh thổ của Lãnh gia thì thành phố F có lẽ là nằm ngoài bàn tay của họ. Không phải người dân ở đây không biết đến Lãnh gia mà bởi vì nơi này nằm xa thế lực của Lãnh gia và Lãnh gia cũng không gây ảnh hưởng gì đến nó.Ừ thì cô bỏ nhà được chưa?!! Ai biểu mẹ Lãnh nhà cô, kể từ khi có 2 đứa cháu nhỏ liền bỏ luôn đứa con gái là cô đây. Chị dâu với ông anh già lúc nào cũng nồng tình mật ý, liếc mắt đưa tình trước mặt con cẩu độc thân này...Lãnh An âm thầm tán thưởng kế sách của mình, bỏ nhà ra đi là biện pháp tốt nhất để mọi người nhớ đến cô a...( Tgiả *âm thầm lắc đầu*: sai lầm, rất sai lầm a...)Ầmmm!!!Một thân hình " phi thường vĩ đại" từ xa chạy đến, ngã đổ về phía cô...Thật vất vả làm sao để lết cái thân thể " nhỏ bé" này vào một góc tường. Âm thầm tặc lưỡi- Ukm... Ngũ quan tinh xảo, mắt thanh mày tú... xem coi, cái làn da láng mịn này... chậc chậc,tiểu thụ nha!!!Sau khi đưa ra một hồi kết luận, Lãnh An đã đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng: Cô không thể bỏ mặc một tiểu mĩ thụ xinh đẹp thế này ở cái nơi đầy rẫy cạm bẫy này được, phải giữ gìn nụ hoa của đất nước!!!(T/g: Vào tay cưng mới là cạm bẫy...) (>~__<)Phải! Nhất định như vậy. Ả không tin mình không bằng loại con gái thấp kém như Mộc Uyển Băng, cô ta lại có ngày hơn mình....Trong khi nội tâm của Mộc Tình không ngừng gào thét thì Lãnh Phong đã bế Uyển Băng đi, chỉ để lại một câu nói- Khi khác tiếp đón nhạc phụ đại nhân, ta mang Uyển Băng trở về kiểm tra trước. Thiếu Lăng, mọi việc còn lại giao cho cậu!Lục Tề cười lớn nhìn theo hai bóng dáng dời đi. 2 bảo bối hoàn toàn bị bỏ rơi mang vẻ mặt oán phụ nhìn lão cha vác mama đi.Uyển Băng liếc xéo Lãnh Phong, đôi mắt gian trá nhìn về phía Hạo Nhiên đang ngây ngốc ngắm Lãnh An...