Nửamơ nửa tỉnh, Ái Du lờ mờ cảm nhận được một bàn tay đặt lên trán cô, hương bạchà quen thuộc phảng phất xung quanh. Cô nghe thấy nhiều giọng nói khác nhau xenlẫn tạp âm, cố hé mắt ra nhưng lại không được, người ngồi cạnh cô thấy vậy liềndịu dàng nói:“Ngủngoan đi, Du Du.”Cômệt đến mức không thể nhận ra được đó là ai, nhưng vẫn thiếp đi.LúcÁi Du tỉnh dậy, xộc vào mũi cô là mùi thuốc khử trùng, trên tay đang cắm kimtruyền nước biển. Ái Du khó nhọc nghiêng đầu ra cửa sổ, ngoài trời mờ mờ, hìnhnhư bây giờ là sáng sớm. Cảm nhận đầu tiên của cô là…đói. Bụng rỗng tuếch làmcô cực kì khó chịu. Hình như cô đang ở bệnh viện, khiếp, chỉ là sốt thôi, có cầnđưa đến tận bệnh viện thế này không?Mộtngười con trai khẽ đẩy cửa, trên tay là một cặp lồng đựng cháo, anh khẽ mỉm cười,nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng trong đôi mắt:“Emtỉnh rồi à? Đã ngủ hơn một ngày rồi. Có đói không?”“…Đira, tôi không muốn nhìn thấy anh.” Ái Du liếc qua Nhất Thiên, lạnh lùng.Anhkhựng người, nét cười vẫn trên môi nhưng hình như trên mặt đã xuất hiện vài vếtnứt:“Khôngmuốn nhìn anh nhưng cứ ăn cháo đi.”“…Đira.”“Bốmẹ em cũng rất lo lắng cho em, nhưng anh bảo họ cứ yên tâm, vì lên đây sẽ ảnhhưởng đến công việc của họ.”“Tôibảo anh đi ra! Viện phí bao nhiêu? Để tôi trả cho anh.”“Emlàm sao thế?” Giọng nói của anh đầy lo lắng.“Hừ,cứ đi cùng với cái cô Lâm Tuyết gì đó của anh đi, quan tâm tới tôi làm gì?”“…Emhiểu nhầm rồi. Ngoan, ăn cháo đi, rồi anh sẽ giải thích, có được không?” Anhnói như van lơn.“Tôikhông cần giải thích! Tại sao anh lại để cô ta bắt máy của em? Tại sao anh lo lắngcho em như vậy mà không quan tâm tới việc em chưa về trường lúc hơn 10 giờ rưỡi!Điện thoại em hết tiền, cuộc gọi cuối cùng lại là giọng của một cô gái!”“…Chuyệntin đồn anh đi cùng Lâm Tuyết là thật. Nhưng đó là anh đi cùng tất cả thànhviên của nhóm dự án khoa học, chỉ là vì cô ấy đi lấy một vài dụng cụ, nên anhphải đi cùng. Dù sao, anh cũng là Nhóm trưởng của nhóm đó. Còn lúc gọi điện làlúc anh đang dở tay cầm nhiều dụng cụ lỉnh kỉnh, anh nhờ cô ấy xem ai gọi,không ngờ Lâm Tuyết lại tự tiện nhấc máy. Sau đó anh đã mắng cô ấy rồi…Gọi lạicho em nhưng em lại không bắt máy, gọi mãi không được nên anh thử dùng GPS, điệnthoại của em lại hết pin...”“…”“Anhđi tìm em nhưng không biết tìm ở đâu nên đành chạy đi nhiều chỗ, nghe được tinem về kí túc rồi sốt, anh mới chạy về đưa em đi bệnh viện. Anh xin lỗi, có đượckhông?”NhấtThiên lúng túng nhìn cô như một đứa trẻ lấm lét vì vừa phạm tội, nhưng lại phảngphất hình ảnh một người đàn ông trưởng thành đang hối hận vì một hành động tàytrời. Ái Du vẫn rất tức giận. Cô cũng không biết tại sao, nhưng tự dưng vừa giậnanh mà cũng giận mình, lại giận Lung Linh lăng xăng bát quái.Cuốicùng Ái Du cũng chịu để anh đút cho ăn. Nhưng cuối cùng cô lí nhí:“Saocháo nhạt thế?”“Emđang bị ốm, không được ăn mặn quá.” Mặc dù đang hưởng “án treo” nhưng NhấtThiên vẫn rất nghiêm khắc với “quan tòa” trong việc chăm sóc bản thân lúc bị bệnh.“Emmuốn ăn gà chiên.”“Không.”“Mộtmiếng nhỏ thôi, không cần sốt luôn.”“Không,ăn cháo đi.”Lằngnhằng mãi cuối cùng Nhất Thiên vẫn phải nhượng bộ, mua cho cô một cái đùi gà vịtruyền thống KFC. Nhưng sau đó bị bắt uống orezon (cái này tui không biết có viếtđúng không, sai thì thông cảm nhoa cầm tù. Tụi Lung Linh đến thăm cô, cô thấy sắc mặt chúng nó, nhất là con LungLinh, còn trắng hơn cả cô. Lung Linh khóc òa lên:“Bàơi, tôi xin lỗi! Ai biết bà dầm mưa lâu như thế, sốt cao tụi tôi tưởng bà chếtluôn rồi chứ! Biết vậy tôi không bép xép với bà chuyện đó, mà cả sự thật nócũng không như lời tôi nói!”“Khôngsao, không sao, bác sĩ bảo chiều nay là xuất viện rồi, mấy bà đừng lo qu…”“CHỊDÂU!!!”“CONDÂU!!!”Haitiếng hét thảm thiết kinh khủng đến mức không biết cái nào đáng sợ hơn cái nàovang lên ngắt ngang lời Ái Du nói. Lưu Ly và Hiểu Tịnh cùng lao vào trongphòng. Hai người đều có vẻ sợ sệt cùng cực, như kiểu tận thế sắp đến.Cuốicùng Ái Du được mọi người xúm vào như kiểu vừa mới thoát chết khỏi đại chiếnzombie, làm Nhất Thiên bị ủi ra ngoài. Thấy hắn mặt nhăn nhó như khỉ, Ái Du khẽcười thầm, hừ, phải trừng trị dần dần mới nguôi được cơn tức của bà này…