Trang ChủThanh Xuân Dịu NgọtChương 48: Sốt Cao

Thanh Xuân Dịu Ngọt - Chương 48: Sốt Cao

ÁiDu đang ngồi ôn bài thì có điện thoại. Là mẹ cô.“Alomẹ ạ?”[Ừthì…Du Du à…]“Saovậy mẹ? Có chuyện gì vậy?” Cô bắt đầu hơi lo lắng, hiếm khi mẹ nói chuyện ngậpngừng như thế này.[Con…Bốcon bị đuổi việc rồi…]“…”“…Thậtạ?”[Ừthì…nhưng con không cần quá lo lắng, bố con sẽ mau chóng tìm được việc mới, tiềncủa quán chè đủ để đóng tiền học cho Dư Hoài và phí sinh hoạt, nếu mẹ cố gắng.Tiền học của con thì được đóng từ đầu năm rồi…Chỉ là…có lẽ phí sinh hoạt củacon sẽ…mẹ xin lỗi, mẹ chưa thể gửi được…Con có thể vay bạn hoặc đi làm thêm cóđược không?]“Dạđược! Không sao đâu mẹ. Mẹ cứ cố lên! Bye bye!”[Ừm,chào con.]ÁiDu đặt điện thoại xuống bàn. Cô khẽ thở dài. Ái Du định đi nhờ Kiều Thâm tìmcho cô chỗ nào cần gia sư, gì chứ chắc việc này anh ấy có kinh nghiệm rồi. Cônói thế thôi chứ vẫn mong tìm được chỗ nào làm thêm để gửi cho mẹ thêm tiền, chứchẳng lẽ lại xin tiền Nhất Thiên để đưa cho mẹ mình.***“…What’sthis?”“Thisis apple, my favourite fruit!”“Whatshe is?”“Thisis my mom, Mrs.D! She is very beautiful and kind.”“ChắcSusu chăm luyện lắm nhỉ? Mới vài ngày thôi mà đã phát âm tốt thế này rồi, vậybuổi học của chúng ta kết thúc nhé, đã 8 giờ rưỡi rồi, nhớ ngủ sớm nhé.”“Goodbye teacher!”“Goodbye.” Ái Du mỉm cười híp mắt, vẫy tay chào với bé con đang ngồi trên ghế.Mẹcủa Susu ra tiễn cô. Bà có vẻ rất vui.“Susukhen em nhiều lắm. Con bé bảo cô giáo cực kỳ xinh, xinh hơn cả mẹ, hiền hơn cảmẹ cơ. Hôm trước định nhờ Kiều Thâm phụ đạo, cuối cùng thằng bé lại bảo chị mờiem. Không ngờ em mới dạy được mấy hôm, cô giáo Tiếng Anh đã khen con bé rất tiếnbộ. Cảm ơn nhiều nhé.”“Dạvâng, chị cứ yên tâm, em sẽ giúp bé học tốt môn này, cũng may là Susu rất ngoanvà chăm chỉ. Em chào chị ạ.”“Chàoem.”ÁiDu vừa đi ngoài hành lang vừa nhảy chân sáo. Đối với một đứa trẻ mà nói, mẹ nóchính là thần tượng, được tâng bốc hơn cả mẹ, chắc chắn Susu cực kỳ yêu thíchcô, thực sự quá vui mà! May là hồi cấp 1 học tử tế môn này, không nhỡ dạy saicho Susu, hậu quả cô không gánh nổi đâu a~~~Vừara khỏi chung cư cô đã thấy điện thoại reo. Là Lung Linh gọi. Ái Du cười khẽ,nhấc máy:“Saovậy bà?”[Này,cấp báo cấp báo!]“Hử?”Cô khó hiểu hỏi.[Tôithấy anh yêu của bà đi cùng một cô gái! Đã vậy lại có vẻ không quá ghét bỏ, cònnói chuyện cơ!]“Chitiết chút xem nào? Với cả, có thể bà nhìn nhầm thì sao?” Ái Du vẫn rất bình thản,đi bộ ra trạm xe bus.[Khônghề nhá! Tôi cũng nghĩ như bà, kêu con Y Đồng nhìn lại hộ, chính là Hội trưởng,hình như người đi cùng là hoa khôi khối 12, Lâm Tuyết!”“…Chắclà trợ lý hay bạn cùng lớp nào đó trao đổi công việc thôi. Anh ấy vừa là lớptrưởng lớp anh ấy, vừa là Hội trưởng. Tiếp xúc như vậy cũng không tránh được.Thôi nhé, xe bus đến rồi.” Ái Du đứng dậy khỏi ghế khi thấy xe tới, vội cúpmáy.Lênxe bus, Ái Du chọn một ghế ngồi xuống rồi nhìn ra cửa sổ. Chắc...cô hoa khôikia chỉ là bạn học của Nhất Thiên thôi đúng không? Chắc vậy rồi, cô đương nhiênlà tin tưởng anh rồi. Nhưng mà thôi, cứ gọi hỏi anh cho chắc, cứ để lòng bứt rứtthế này cô cũng không chịu được. Bấm chữ “Đại Cẩu” trên điện thoại, nhấc máy rấtnhanh.“Alo,anh à…”[Xinchào em, em có phải …]Ngaykhi nghe thấy giọng nữ xa lạ ở đầu dây bên kia, Ái Du cảm thấy như có cái gìđánh mạnh vào tim, cô vội vã ngắt máy rồi đút vào túi. Cô bần thần ngồi đó. NhấtThiên trước giờ chưa từng đi đâu mà bỏ quên điện thoại, mà cũng chưa từng đểngười khác tự tiện đụng vào điện thoại mình, ngoại trừ cô, chẳng lẽ… anh cố ý đểcô gái kia bắt máy? Ý nghĩ đó cứ đeo bám cô, đến mức cô không để ý mình đã đinhầm chuyến. Lúc để ý thì đã đi được khá lâu rồi. Ái Du nhờ bác tài cho xuốngxe, bác ta nói vọng ra:“Cháugái, đây là chuyến cuối rồi đấy, cháu thực sự muốn xuống à?”“…Bácơi, bác chở cháu đến chỗ khác lộ trình được không ạ? Thêm tiền cũng được.”Báctài lắc đầu:“Cháugái, bác chịu thôi, đi khác lộ trình bác sẽ bị đuổi việc mất.”“…Vâng,cháu cảm ơn ạ.”ÁiDu nhìn theo cái xe bus vừa đi. Cô liếc xung quanh, trời tối om, xung quanh lạicực kì vắng vẻ, ánh sáng duy nhất là từ đèn đường và lác đác vài chiếc xe đằngxa.ÁiDu mở điện thoại ra, còn 3% pin, bây giờ cô muốn gọi cho anh đến đón cô, nhưng…nhỡcô gái kia lại nhấc máy thì sao?Côvẫn cứ đứng trên vỉa hè, nhìn xung quanh, cho đến khi không còn chiếc xe nào đingang qua nữa. Ái Du nhắm mắt lại, khu phố này cô thực sự chưa từng đi qua, chẳnglẽ hôm nay ngủ ngoài đường thật? Điện thoại đã hết sạch pin, nhưng cô nhớ lầnthứ 5 mở điện thoại ra thì thấy đã gần 10h.Vàihạt mưa lốp bốp trên vai cô, gió thổi mạnh hơn qua cây, chỉ vài phút sau đã có mộttrận mưa rào rào đổ xuống người cô. Bây giờ đã tháng 11, đã vậy cô còn mặc mỗimột lớp áo, cực kỳ lạnh.Côngó xung quanh rồi chạy ra một mái nhà gần đó, đấu tranh tinh thần để bấmchuông cửa nhà họ. Mặc dù chủ nhà làu bàu đầy khó chịu nhưng vẫn cho cô mượn điệnthoại để gọi bạn. Lung Linh bảo sẽ bắt taxi đến đón cô. Ái Du cảm ơn chủ nhà rốirít rồi đưa cho họ 20 tệ, mà bác ấy cũng rất tốt bụng, không lấy của cô.Ngồitrên taxi cô im lặng, Lung Linh có an ủi cô, nhưng Ái Du vẫn cảm thấy rất buồn,không thể nghĩ thông được một chút.Vừavề đến cửa phòng kí túc, cô đã thấy đầu mình nóng hẳn lên, người yếu xìu đi, lảođảo ngã xuống giường rồi lịm đi.Côsốt cao 40 độ.