Hôm nay làhội thao của nhà trường. Sáng nay Ái Du cứ thấy cơ thể là lạ, hơi khó chịu,nhưng vì chủ quan nên cô vẫn đi thay đồ thể dục rồi xuống sân vận động khởi độngcùng mọi người. Nhã Ân buộc tóc cao, mặc bộ thể dục – cô ở cùng đội chạy tiếp sứcvới Ái Du. Ái Du huýt sáo:“Tiêu Bânchằm chằm nhìn bà kìa.”“Hừ, thếmà bà không thấy An Kiệt nhìn sắp mòn con Lung Linh ở trong đội cổ vũ à? Cònbên đội bóng rổ nữa, không thấy Bạch Lãng sắp vào sân khởi động rồi mà vẫn còntình chàng ý thiếp với Y Đồng à?”“Hờ hờ…”Ái Du kiểmtra điện thoại. Cô rất nhớ Nhất Thiên, mấy hôm nay đều nhắn cho anh nhưng anhkhông trả lời, lên lớp tìm anh mới biết anh đều đi học muộn và tan học luôn vềsớm nhất, giờ giải lao thì biến đâu mất tiêu.Bụng củaÁi Du bắt đầu khó chịu hơn, cô xin giáo viên cho ngồi xuống nghỉ một lúc. Cốxoa xoa bụng, sao cả người cứ oải oải thế nào ấy nhỉ? Thôi kệ vậy, mong làkhông ảnh hưởng đến đội.Lúc này NhấtThiên đang ở biệt thự. Vì anh không tham gia vào hội thao nên không có mặt cũngđược. Điện thoại bỗng reo, là An Lệ.“Làm saothế?”[Mấy ngàyrồi, mày định thái độ với muội muội đến bao giờ nữa? Nó ủ rũ lắm rồi đấy. Màhôm nay nó thi chạy tiếp sức đấy. Mày không đến xem à?]“…Không”Bỗng NhấtThiên giật mình. Hôm nay là kì kinh của cô ấy mà! Với tính cách của Du Du, chắcchắn cô ấy sẽ cố chấp đi thi, không thể được! Anh cuống cuồng:“An Lệ,mày đi tìm Du Du ngay đi! Hôm nay là kì kinh của cô ấy!”[Hả? Được!]Mộc lúclâu sau, An Lệ gọi cho Nhất Thiên.[Qúa đông,tao không thể tìm thấy muội muội! Gọi điện cũng không nhấc máy, chắc là để ở tủgiữ đồ rồi.]“…Baonhiêu phút nữa là khai mạc?”[Chỉ tầmhơn 10 phút nữa!]Nhất Thiênngắt máy, choàng áo khoác rồi bước ra khỏi nhà.***Ái Du đứngxếp hàng thì thấy bên dưới chảy xuống thứ gì đó nong nóng. Cô bặm môi, sao cô lạikhông nhớ ngày đến kì của mình chứ! Ái Du đi ra khỏi hàng, xin phép cho nghỉ rồiđi kiếm băng vệ sinh. Bỗng cô thấy Nhất Thiên đang vội vã chạy đến.“Anh…anh…”“Kiếm mãimới thấy em! Sao em chẳng biết chăm sóc cho mình gì cả vậy? Hôm nay đến kì kinhcủa em! Thế mà còn chạy lung tung nữa!”Cuối cùnglà anh bế cô lên đi đến phòng y tế. Cô bác sĩ dở khóc dở cười, chỉ là có vận độngmột chút thôi, sao cậu học sinh này cứ lo sốt vó lên thế nhỉ? Ái Du đi ra khỏiphòng y tế, lập tức nức nở:“Dương…DươngNhất Thiên! Anh hết yêu em rồi….”Nhất Thiênbối rối, trước đây anh có bao giờ thấy cô khóc đâu… Anh cuống cuồng:“Em…em đừngcó khóc…anh…”“Anh chínhlà không cần em nữa đúng không! Anh muốn chia tay với em chứ gì, ahuhu..huhu…”Ái Du được Nhất Thiên dỗ còn khóc to hơn. Nhất Thiên giờ chỉ thiếu điều đập đầuvào tường. Biết thế ngày xưa hay trông con em hơn, ít ra còn biết cách dỗ congái khóc.“Anh xin lỗi,anh xin lỗi em… Chỉ là…”“Anh khôngthương em nữa!!!!! Huhu…”“…..” NhấtThiên khẽ vò vò tóc. Anh đưa tay ra ôm Ái Du vào lòng.“Anh xin lỗiem. Thực sự hôm đó anh vô cùng tức giận, chỉ là muốn yên tĩnh một chút, vì anhsợ nếu gặp em anh sẽ lỡ lời nói gì đó làm em buồn. Anh không ngờ em lại ủy khuấtđến mức này, anh không biết… Là anh sai…”“Thế bâygiờ em muốn sao nào?”Trong ngựcanh vang lên tiếng nói khe khẽ:“Em muốnăn sườn chua ngọt…”“Hả?” NhấtThiên ngạc nhiên.“Em muốnăn sườn chua ngọt của anh làm!” Ái Du ngẩng mặt lên, cười khì.“…Được!”Cuối cùnglà Nhất Thiên đưa Ái Du về biệt thự để làm sườn chua ngọt cho cô. Cô cũng gọi cảbọn Minh Triết đến luôn. Bảo Anh ôm đầu:“Làm lànhnhanh nhỉ?”“Nước mắtcon gái là điểm yếu chí mạng của con trai. Đặc biệt khi cô gái ấy lại là ngườianh ta rất yêu.”An Lệ nhẹnhàng nói.Minh Triếtgật gù. Bảo Anh cười:“Không cầnnước mắt, chỉ cần tao giơ nắm đấm lên là thành điểm yếu chí mạng của thằng nàyluôn.Minh Triết:“…” Công nhận…An Lệ: “…”Mất cmn mood.