NhấtThiên không hề muốn về nhà một chút nào. Lí do là…“Anhyêu, anh ăn cherry không?”“Bảobối, muốn xem phim gì, anh mở cho em.”“Darling~Em đói…”“Anhbiết rồi, anh sẽ đi nấu cơm ngay cho vợ yêu ăn.”“Ứđâu! Em thích ăn vịt quay ở quán bà Mãn cách nhà mình hai con phố cơ.”“Thếthì để sai thằng Nhất Thiên đi. Nó còn rảnh kia kìa, để anh bảo nó.”NhấtThiên nãy giờ nhìn cái cảnh sến súa kia mà chỉ muốn tự sát cho xong. Tự dưng lạinhớ bé thỏ của mình quá… Mà sao mấy ngày rồi cô ấy chưa gọi cho mình nhỉ?“Conkhông đi đâu. Bố mẹ bảo con điên nhà mình đi ấy.”“Conbận rồi!”LưuLy ở trên tầng, hét xuống. Nhất Thiên hét lại:“Màythì bận cái gì, hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại ăn!”“Hốhố, em ít ra còn tốt hơn anh. Em bận chơi game với chị dâu rồi!”HiểuTịnh ngạc nhiên nhìn đứa con trai:“Cáigì? Nó có người yêu rồi à? Chẹp chẹp… Mày đi lừa con gái nhà người ta đúngkhông? Chứ chỉ cần nhìn cái bản mặt mày đã giống chó rồi ai yêu nổi.”“Đấy,hôm qua anh đã bảo em rồi. Không cần đi mua chó về trông nhà đâu, thằng NhấtThiên sắp về rồi. Hôm nay em xem anh có nói đúng không?”“Đúngđúng, honey của em nói gì cũng đều đúng hết!”NhấtThiên mặt méo xệch nhìn bố mẹ. Có ai chào đón con mình về nhà bằng cái kiểu nóichuyện này không chứ??? Lưu Ly đắc ý nhìn Nhất Thiên:“Chắcchắn mấy ngày nay chị dâu không gọi cho anh đúng không? Hí hí, đương nhiên làvì em thú vị hơn anh rồi.”Lầnđầu tiên Nhất Thiên bị công kích đến nhường này… (Tác giả: Cảm giác có yomostkhông bé?)NhấtThiên đi lên phòng Lưu Ly, thấy trên máy tính của Lưu Ly đang mở có cái gì đỏ đỏ.Lại gần mới thấy em gái mình đang dùng nick mình để kết hôn với Ái Du. Mà Ái Dulại không biết gì, tưởng chỉ là hai chị em lấy nhau vui vui thôi. Giọng nói ngơngác của Ái Du vang lên:“LưuLy, em đâu rồi?”“Anhđây.”“…”ÁiDu bên kia đang ngồi chơi game cạnh bố. Đương nhiên đôi tai thính như mèo củapapa đã nghe thấy cái giọng nói rụng tim của ai đó. Nhưng ông bố quý hóa chỉ cườitrộm rồi lánh mặt sang chỗ khác. Bố thật là…“Biếtrồi.”“Saoem lạnh lùng với anh thế?”“Anhmuốn nói chuyện với bố người yêu qua game lắm đúng không?”“Rồicũng thành bố vợ cả thôi.”“Điênà?”“Cụcsúc với anh thế à? Anh dỗi bây giờ.”“Anhcó bản lĩnh dỗi em à?”“Đươngnhiên là có rồi.”“Đira chỗ khác để em chơi với Lưu Ly. Cút đi cho bà, đang vui.”NhấtThiên bị vợ đuổi đành cúp đuôi lủi thủi đi ra ngoài. Lưu Ly lại hí hửng ngồivào thế chỗ anh.NhấtThiên đi vào phòng mình. Caramel thấy chủ về thì lập tức nhào lên, đuôi vẫyliên tục. Caramel là tên một con chó con lông xù màu trắng, rất dính người vàham ăn, giống ai đó (Ái Du: CÁI GÌ???) Nhất Thiên lấy điện thoại selfie mặtmình áp vào mặt Caramel rồi gửi cho Ái Du. Tầm hai phút sau, cô lập tức gọi điện.“Alovợ ~”“Xêra, bật cam lên để bà ngắm cún. Nhanh!”NhấtThiên bị một nhát dao đâm vào tim, đau không thể tả. Nhưng vẫn ngoan ngoãn bậtcam quay vào mặt Caramel, đúng hơn là đập vào mặt con chó:))) Caramel ngơ ngácnhìn Ái Du nhưng bỗng thè lưỡi, đuôi vẫy vẫy. Cô thích chí nói chuyện với conchó, không đoái hoài gì đến một tên mặt lạnh như băng kia.“Maiem muốn đi chơi không?”“?”“Làđi hẹn hò ấy.”“Hẹn…hẹnhò?”MặtÁi Du bỗng đỏ lên.“Đươngnhiên là có!”“Vậygửi địa chỉ của em cho anh. Mai anh đến đón em.”“Gặpmặt bố mẹ thế có hơi sớm không?”“Thếem định yêu chui à?”“…”Hơ hơ, cô cứng họng với tên này mất rồi.