Trang ChủThanh Xuân Dịu NgọtChương 6: Nữ Thần Của Tôi

Thanh Xuân Dịu Ngọt - Chương 6: Nữ Thần Của Tôi

Ái Du khoác ba lô, đi ra khỏi lớp thì chắn trước cửa làNhất Thiên. Ái Du dương đôi mắt tròn, đầy ngạc nhiên nhìn anh:“Có chuyện gì vậy, đàn anh?”Nhất Thiên nhìn đôi mắt của Ái Du, trái tim khẽ run.“Khụ....tôi tới đưa em về.”“Hihi, được thôi. Cùng đi nào.”Ái Du vì hay về cùng Nhã Ân (hôm nay cô bé bóng đèn ấy củachúng ta đang ho sốt sụt sịt ở kí túc xá) nên theo phản xạ nắm lấy tay NhấtThiên kéo đi. Nhất Thiên sống lưng cứng lại, đôi mắt mang vẻ ngạc nhiên nhưngcũng rung động. Anh nhìn xuống. Bàn tay Ái Du trắng hồng, ngón tay thon thon,nhưng cổ tay cô thì trông hơi xương xẩu. Hừ, bình thường ăn uống kiểu gì mà đểthế này. Từ bây giờ phải vỗ béo cô lên. Anh hơi cử động bàn tay, nhưng lại nhưđánh thức Ái Du. Cô rụt tay lại, đôi mắt có tia hốt hoảng.“Ách... Thật xin lỗi đàn anh, tại tôi quen thế....”Quen? Chẳng lẽ cô từng nắm tay những người con trai khácnhư thế này? Mặt Nhất Thiên tối sầm lại, sát khí bắt đầu tỏa ra. Mọi người xungquanh đều chạy trốn khi cảm nhận được mùi giông bão lãnh lẽo quét qua sốnglưng. Nhưng Ái Du vẫn vô tư chạy nhảy như con nai con, tựa hồ như xung quanhngười cô đều tỏa ra ánh nắng. Nhất Thiên cười khổ, em cứ như vậy, làm sao tôicó thể....có thể...Bỗng Ái Du cảm thấy xung quanh ấm áp. Cô quay người lạithì đỏ ửng mặt. Nhất...Nhất Thiên đang ôm cô, và mặt anh chỉ cách mặt cô vài mili mét. Sự, sự tiến triển này.... hơi giống “thụ sủng nhược kinh” nhỉ? (nghĩalà được sủng, thì vừa mừng vừa sợ).“Ái Du nói thế, nghĩa là từng nắm tay chàng trai khácsao? Anh ta cũng từng ôm em thế này?”“À không không, mặc dù ngày xưa đúng là tôi có tán tỉnhnhiều người thật nhưng tôi cũng chưa có cử chỉ kiểu vậy đâu...”“Tán tỉnh nhiều người?”Ách, lại nói sai rồi!!! Ái Du kinh hoảng nhìn gương mặtđen sì sì của Nhất Thiên, đã thế hình như trên đầu còn có sấm sét. Mà....whatthe hell???? Đây chính là ghen đấy à? Đúng là anh ấy đang ghen á??? Ái Du nhấtđịnh không tin, thử kiểm nghiệm lần nữa:“Đúng vậy, trong đó cũng có vài người tốt phết.”Mắt Nhất Thiên tối sầm lại, bàn tay nắm thành quyền. ÁiDu giật bắn mình, đúng là ghen thật rồi!!! Nhưng, cô cũng thấy vui vui, như thếcó nghĩa là anh cũng rất quan tâm đến cô. Nhưng vấn đề hiện tại là phải hạ hỏangay cho cái đồ mặt đen này.“Hì hì, nhưng tôi không thích họ, bây giờ, tôi đang rất rấtrất để ý đến một chàng trai lớp 11....”Nói vừa dứt câu, Ái Du vươn tay ra nắm chặt lấy tay NhấtThiên, cười híp mắt. Trái tim Nhất Thiên như có lông vũ vuốt ve, liên tục đậpthình thịch. Anh cứ như trên mây khi đi về kí túc xá. Bỗng vai anh bị huých nhẹ.Trước mặt là Hào Lỗi, khoác vai Bạch Lãng cười hì hì:“Tôi thấy cô ấy gọi cậu không được liền đi rồi, tiếc thật,tôi chỉ thấy bóng lưng của cô ấy, nhưng trông chắc cũng khá xinh.”“Cô ấy chính là nữ thần của tôi.”“Móe!”  Hào Lỗi lập tức ọc máu. Đau khổ nhìn qua Bạch Lãng, nhưngtrông anh có vẻ bình thản, thậm chí trên trán anh còn như viết ba chữ “Đã ĐoánTrước”. Bạch Lãng lắc đầu:“Ầy, cậu phải biết rằng Nhất Thiên đã không muốn thì thôi, nhưng chắc chắn đãmuốn thì có thể làm cho cậu mất máu mà chết, dù là trong phương diện học tậphay yêu đương.”“Huhu...bây giờ tôi phải làm gì đây???”“Cậu chỉ có thể đi tìm giai nhân nào đó để solo với NhấtThiên thôi. Nhưng tôi tin rằng cái ngữ như cậu thì chẳng ai thèm đâu.”Cuối cùng bé Hào Lỗi ôm trái tim bị sát thương 2 lần vềphòng kí túc....