Trang ChủNô Lệ Tình Yêu: Chúng Ta Là Gì Của NhauChương 45: Nguy cơ mất trí nhớ tạm thời

Nô Lệ Tình Yêu: Chúng Ta Là Gì Của Nhau - Chương 45: Nguy cơ mất trí nhớ tạm thời

Một lúc sau Thương Trì đã có ở bệnh viện.Vừa đến anh đã hỏiChị ấy thế nào rồiPhó Thanh Huyền chỉ lắc đầu trả lờiChắc không khả quan lắm gần 2 tiếng vẫn chưa thấy raAnh nghe vậy cũng nhanh chóng đi đến lôi giấy tờ chứng nhận của bệnh viện hàng đầu của cả nước.Anh đi vào nơi Cẩm Thanh Hà đang tiến hành phẫu thuậtVừa bước vào anh liền hỏiTình trạng bệnh nhân có khả quan khôngVị báng sĩ ở cạnh đó nóiTrên đầu nạn nhân do tích tụ máu bầm ở một chỗ trên đầu nên ép buộc phải làm phẫu thuật sẽ để lại di chứng và có thể là ảnh hưởng đến thần kinhThương Trì nhìn cô nóiTôi có cách để tránh di chứng lâu dài nhưng vấn đề ở đây là cũng có nguy cơ bị mất trí nhớ tạm thời là rất cao nó không thể lường trước đượcNghe người có trình độ y cao hơn mình tư vẫn cũng gật đầu giao phó cho anh lo liệuThương Trì cũng bắt tay vào việc của mìnhBên này Phó Dương Thần vừa về đến nhà anh đã yêu cầu quản gia trình chiếu các camera ở trong nhà để điều tra ai là người đứng sau vụ việc nàyChỉ tiếc khi xem camera chỗ mà Cẩm Thanh Hà bị ngã lại là chỗ khuất tầm nhìn nên cũng không biết rõ ai là người đã đẩy cô xuống Anh tức giận vị bản thân mình không thể tìm ra thủ phạm bèn gọi tất cả người giúp việc đếnVới khi thế áp bức anh hỏi người đã phát hiện ra cô ngã cầu thangNói,ngoại trừ việc ngã cầu thang ra coi còn chứng kiến gì nữa khôngCô ta sợ hãi không dám nhìn thẳng mặtTôi...tôi...không biết thưa ngài,trước lúc tôi đến đã thấy cô ấy nằm ở cầu thang rồiPhó Dương Thần nghi ngờ cô ta cố hỏi thêmCó thật là cô không biết hay đang giấuCô ta nhìn thẳng vào mắt lạnh lẽo nhưng rồi nhanh chóng rủ xuốngTôi không thấy thật ạPhó Dương Thần không hỏi thêm nữa nhìn mấy người còn lại đang sợ hãiNgay cuối dãy người một cô gái cả người run rẩy đổ mồ hôi nhễ nhại.Cô ta sợ vì bản thân đã nhìn thấy Thẩm Ngọc Liên đẩy Cẩm Thanh Hà ngã xuống cầu thang.Vừa hay Thẩm Ngọc Liên lại nhìn thấy cô ta xanh mặt nên đã uy hiếp nếu không giữ kín thì cả nhà sẽ mất mạngTình cơ Phó Dương Thần cũng đã nhìn thấy vẻ mặt khác thường ấy bèn đi ra chỗ cô nóiCô đã thấy gì đó đúng chứCô ta sợ hãi khi thấy Phó Dương Thần đứng hỏi mình như vậy Tôi...tôi không có biết gì hếtPhó Dương Thần cười khẩy nóiĐem cô ta vào trong phòng tra tấn đánh đến khi nào khai ra thì thôiHai tên đàn ông kéo cô ta đi.Nhưng khi bị kéo đi cô ta lại cố biện minhTôi không biết gì cả,đừng đưa tôi vào đó mà.Phó thiếu tôi không biến thật màNghe giọng cô ta mấy cô gái cạnh xanh mặt lại không dám hó hé nửa lờiTừng tiếng hét phát ra từ phòng tra tấn Phó Dương Thần cũng chẳng quan tâm mà lại nhanh chóng đi ra lấy xe đi thẳng đến bệnh việnTrên xe vẫn còn vương một chút máu của cô khiến anh có cảm giác tim đau và thắt lạiKhi vừa tói viện anh đã hỏi Phó Thanh Huyền Cô ta sao rồiPhó Thanh Huyền đang đi lại quanh cửa phòng cấp cứu nóiĐã gần 4 tiếng nhưng chưa thấy raAnh nghe câu nói mà vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra lặng lẽ ngồi xuốngMột lúc sau cừa phòng cũng mở ta Thương Trì tháo khẩu trang ra nóiĐã qua cơn nguy kịch rồi