Phó Dương Thần đang định trả lời thì bị Cẩm Thanh Hà ngắt lời nóiTôi là giúp việc mới về đây được có 6 tháng thôi ạPhó Dương Thần cau mày khi cô không nói ra mình là người tình của anh mà một mực nói mình là giúp việcBây giờ anh mới nhận ra từ trước đến giờ anh không chỉ để cô thân phận làm người tình mà còn là một người giúp việc.Nhưng anh vẫn thắc mắc nêu như cô nói mình là người tình của anh không phải cô sẽ kiêu ngạo không cần dè bìu sao,nhưng cô lại chọn nói mình là giúp việcTim anh như có cái gì đó nhói đau.Cảm nhận được cảm xúc của anh Thẩm Ngọc Liên nhanh chóng chạy đến khoác tay anh nóiVì em chưa quen lên anh để em ở canh phòng anh nhaCẩm Thanh Hà đang định phản bác đó là phòng của cô nhưng lại thu hồi giọng nói lạiPhó Dương Thần biết đó là phòng mà anh dành cho cô nhưng tại sao cô không nói rằng đoa là phòng của mình mà cứ im lặng không nói gìCẩm Thanh Hà cũng rất muốn nói giành lại phòng nhưng là người như cô đã có nơi ăn ở là may lắn rồi đâu có thể phản bác lại lời người khác được cơ chứThẩm Ngọc Liên như chọc được vào chỗ đau của cô bèn nóiHay là cô đến dọn phòng cho tôi nháCẩm Thanh Hà chỉ biết gật đầu đồng ý.Cảm giác khi chính bản thân mình nhừng phòng cho người khác khiến cô khó chịu mà không thể làm gì đượcPhó Dương Thần biết như vậy nhưng cũng kệ không nói gì cả Cô dẫn Thẩm Ngọc Liên đến phòng.Khi vào bên trong cô ta nhanh chóng đóng cửa nóiDựa vào đứa con hoang không quyền không thế của cô mà đời trèo cao ư,không có cửa đâuThẩm Ngọc Liên còn ghé sát vào tai cô nóiTreo lên cao quá coi trừng ngã xuống đau đấyCâu nói như khinh bỉ người con gái như côNhưng Cẩm Thanh Hà vẫn cố cắn răng chịu đựngSau khi dọn dẹp thu dọn đồ của cô xong cô lại chuyển sang căn phòng người hầu,ở căn phòng chất hẹp ẩm ượt bụi mù mịt cũng là nơi cô từng ở rất lâuCô dọn dẹp qua rồi cất đồ vào bên trongCẩm Thanh Hà đi xuống nhà thì vừa hay Thẩm Ngọc Liên cũng đi theo xuống khi thấy anh cô ta cố tình chạy khiến chạm mạnh vào vai côCô ta mặc kệ rồi chạy đến ôm anh nóiPhó Dương Thần,em đói rồi anh bảo người giúp việc làm gì đó cho em ăn điCẩm Thanh Hà nghe vậy cũng nhanh chóng nói Để tôi đi xuống hâm nóng lại thức ăn ban nãy cònCẩm Thanh Hà nhanh chóng chạy vào trong bếp.Cô buồn rầu suy nghĩ khi cô chẳng có thể gọi được thẳng tên anh cả trừ nhũng lúc khi cả hai người triền miên thì Phó Dương Thần mới cho phép cô gọi tên của anhCẩm Thanh Hà cũng nhanh chóng hâm xong đồ,do lúc nãy ăn có một ít rồi nấu lại những món mới nên không thiếu xót gì cảThẩm Ngọc Liên thấy cô chuẩn bị xong liền kéo Phó Dương Thần vào bàn ăn.Cẩm Thanh Hà.Thấy vậy cũng chỉ đứng lùi ra xa tránh ảnh hưởng đến hai người ănVừa động đũa cô ta đã kêu nênSao món này mặn thếCẩm Thanh Hà thấy vậy cũng tiến lại lấy đũa trong bếp ra thử nhưng cok thấy vị cũng như vậy bên nóiĐâu có mặn quá đâu ạ,Phó thiếu cũng nói vừa mà ạThẩm Ngọc Liên nhìn Phó Dương Thần ngấn lệ nóiNhưng mà nó mặn thật màMặc kê không hề phân rõ đúng sai,anh bắt cô đi vào làm lại món khácHết lần này đến lần khác Thẩm Ngọc Liên không chê mặn quá thì cũng là ngọt quá,hay cay hoặc chua quáCẩm Thanh Hà cũng mệt những cũng chẳng phản bác được gì