Nô Lệ Tình Yêu: Chúng Ta Là Gì Của Nhau - Chương 36: Bị ốm

Đêm nay Cẩm Thanh Hà không hiểu sao ngủ rất ngon và sâu giấc.Khi tỉnh dậy đập vào mắt cô là ngơ ngực săn chắc của Phó Dương ThầnCoi giật mình lùi lại sơ ý ngã xuống đất tiếng động này cô nghĩ đã đánh thức hắn giậy làm cô nhanh chóng bịt miệng chặn lại tiếng kêu đauNhưng đã một lúc không nghe động tĩnh gì cô lấy hết can đảm nhìn lên trên giườngCả người Phó Dương Thần đổ rất nhiều mồ hôi,cảm nhận gì đó không đúng cô lấy một tay đặt lên trán anh cảm nhận được độ nóng trên trán cô mới biết anh bị ốmCô nhanh chóng chạy đi lấy thuốc nhưng Phó Dương Thần đã cầm tay cô và ôm thật chặt vào lòng.Khi Phó Dương Thần ôm cô vàp lòng cả người bỗng chốc đỏ bừng,tim đâu nhanh.Cô cố gắng thoát khỏi bàn tay tự dưng Phó Dương Thần nói với giọng yếu đuối nhẹ nhàngMẹ,mẹ đừng đi màCàng nói anh càng ôm chặt cô hơn.Cô cũng đã biết được quá khứ của anh khi ở cùng Phó Thanh Huyền cô cũng hiểu cảm giác mất gia đình nó đau lắmCô nhớ lại kỷ niệm khi ở cùng cha mẹ nhưng nhanh chóng không nhớ nữa vì nếu nhớ cô sẽ không kìm được sẽ khóc lênNhìn khuôn mặt bị thương hiếm có hiện trên khuôn mặt anh,cô nhẹ nhàng lấy tay xoa đầu anh nói Ngoan,em đi lấy thuốc cho anh rồi quay lại ngay nhaNghe giọng nói quen thuộc anh nhẹ nhàng thả tay đang ôm chặt cô ra.Cô nhanh chóng chạy xuống lấy thuốc và cầm khăn lên theoCô đi lên đặt khăn lên trán cố gắng đút thuốc cho anh nhưng đều không đút đượcBất lực cô đã đưa cả thuốc và nước vào miệng mình rồi đút cho anhKì lạ khi môi cô chạm vào anh cũng mở miệng đón nhận thuốc của cô.Phó Dương Thần vô thức đã cắn vào môi cô khiến môi cô đau đến chảy máuCẩm Thanh Hà nhanh chóng đẩy anh ra rồi lấy khăn đặt lên trán anhCẩm Thanh Hà định đi ra ngoài nhưng tay lại bị anh nắm chặt không thể nào gỡ ra đượcCô bất lực ngồi bên cạnh giương trông anh.Lúc này không biết sao những cảnh gia đình hạnh phúc lại hiên lên khiến cô nhớ lại và đã khóc lênCứ vậy căn phòng có một người đàn ông bị bệnh và cô gái nhỏ nhắn đang ở cuối giường khócCẩm Thanh Hà nghĩ lại những khoanh khắc được vui chơi,vui đùa bên gia đình mình mà nước mắt đã lăn dài trên máSau khi khóc một lúc cô mệt mỏi thiếp đi bên cạnh anh Anh nắng dịu nhẹ chiếu vào hai người đang năm tay nhau trong phòng tạo lên như một bức tranh về tình yêu tuyệt mỹ2 tiếng sau,Phó Dương Thần tỉnh dậy khỏi cơn sốt định ngồi dậy chiếc khăn ở trên trán rơi xuống.Anh mặc kệ chỉ suy nghĩ về việc hôm qua tắm nước lạnh quá nhiều đến mức bị ốm.Cảm nhận được tay mình đang nắm gì đó,khi anh nhìn xuống thấy cô đang nằm ngưới đất khẽ ngủ bên giườngKhi nhìn kỹ anh đã thấy những giọt lệ chưa khô hẳn vẫn đang đọng trên khuôn mặt côAnh nhìn vậy nghĩ đến ảnh cô khóc trong lòng lại có cảm giác nhỏi đauAnh nhẹ nhàng bỏ tay mình ra khỏi tay của Cẩm Thanh HàCả người anh di chuyển xuống giường và bế cô lên.Lúc này cảm cảm nhận được cô rất nhẹ.Như thể chỉ cần thả ra ngoài sẽ bay mất không trở lại nữaSuy nghĩ này như con dao nhọn đâm vào trái tim anh khiến anh càng nhói đau hơnPhó Dương Thần bế cô lên giường rồi ôm cô vào lòng tiếp tục thiếp điCả hai ngủ đến gần chiều thì Cẩm Thanh Hà giật mình tỉnh giấc