Chương 27 " Ba quả thật không đẹp trai bằng con " Dạ Thiên kiêu ngạo đối mặt lên tiếng với Cố Duật , nhìn đi đây là ba cậu sao ? Không đẹp hơn cậu một chút nào , người gầy gò hốc hác lại còn ngồi trên xe lăn , không hiểu tại sao bao nhiêu năm qua mẹ lại vì người đàn ông này mà khóc lên khóc xuống . " Dạ Thiên , con không được nói như vậy " Lộ Khiết nhíu mày lắc đầu , nhóc tiểu tử này khiến cô thật sự đau đầu . " Không sao " Cố Duật đầu tiên là đơ mặt , sau đó cố nặn ra nụ cười miễn cưỡng , con trai của anh quả thật rất đẹp , chỉ trừ đôi mắt trong suốt như Lộ Khiết thì toàn bộ đều là bản sao của anh . Tính tình cũng chẳng khác anh lúc nhỏ là bao , nhóc con quả thật là điều hạnh phúc nhất mà Lộ Khiết mang đến cho anh . " Ba sao ? Tại sao ba lại hốc hác thế ạ ? Còn lại ngồi trên chiếc xe này nữa , không giống trong tưởng tượng của con chút nào " Dạ Thiên chăm chú nhìn Cố Duật , lời nói như chế giễu anh , lại vừa như muốn cho anh biết bản thân anh hiện tại như thế nào . " Dạ Thiên ..." " Con ngoan , ba rất hốc hác sao ? " Cố Duật mỉm cười chặn lời nhìn Lộ Khiết , tiếng nói trầm ấm vang lên đáp lời Dạ Thiên , bàn tay gầy gò của anh xoa nhẹ đầu của cậu . " Dạ " Dạ Thiên chớp đôi mắt lấp lánh gật đầu lên tiếng , ba cậu như thế này thì cậu không muốn ở cùng đâu , cậu không muốn mẹ phải lo lắng thêm lần nào nữa . " Vậy trong tưởng tượng của con , ba sẽ như thế nào ? " Cố Duật nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh của Dạ Thiên mỉm cười hỏi . " Trong tưởng tượng của con , ba là một người đàn ông cao to , vòng tay to lớn để có thể ôm mẹ vào lòng " Dạ Thiên hồn nhiên vô tư nói mà không để ý ánh mắt của Cố Duật đã rũ xuống che đi nỗi đau hiện lên trong ánh mắt . Người ông cao to , vòng tay to lớn sao ? Trước kia chả phải anh cũng là một người như thế sao ? Chả phải anh vững vững vàng vàng ôm Lộ Khiết vào lòng sao ? Anh của hiện tại thật sự khiến anh không thể nhận ra nữa rồi . Đang thẫn thờ đắm chìm trong dòng suy tư , bỗng cả người anh được bao bọc vào lòng của Lộ Khiết . Đầu anh tựa vào ngực cô , nghe rõ từng nhịp tim của cô một lần nữa , tiếng nói dịu dàng như muốn cướp lấy trái tim anh . " Cố Duật , em có vòng tay đủ lớn để ôm anh , em mạnh mẽ để bảo vệ anh , mọi chuyện đã qua rồi , anh không còn cô đơn nữa " Lộ Khiết nhận ra ánh mắt của Cố Duật , là nổi đau , là tự trách bản thân , là sự vô dụng , cô biết anh đã phải trả qua những gì , người đàn ông cao cao tại thượng phải ép mình an phận mỗi ngày trên chiếc xe lăn sao có thể được ? . " Phải đó , ba à con sẽ đủ to lớn để ôm cả hai người vào lòng " Dạ Thiên thấy mami ôm ba vào lòng , lời nói muốn bao nhiêu dịu dàng có dịu dàng , muốn bao nhiêu yêu thương có yêu thương , nhìn ba của cậu giờ đây đáng thương đến mức nào . Cậu sẽ mau ăn chóng lớn bảo vệ hai người mới được . " Cảm ơn em , Lộ Khiết " Cảm ơn em , cho dù anh đã từng hành hạ em , em vẫn không bỏ rơi anh , cho dù đã để em cô đơn chống trọi với đau đớn nhưng em vẫn ở bên cạnh anh , cả đời Cố Duật này đều nợ em ._______________________________ ( Sau đây là một số câu chuyện cà khịa của ai thì mọi người cũng biết rồi " " Ba à , mau lên đi , nắng mà lên thì chúng ta sẽ đen da đó " Dạ Thiên đứng trong phòng khách chu cái miệng nhỏ lên hối thúc Cố Duật , anh đang trong bếp gôm đồ ăn để đem ra ngoài sân vườn cho Lộ Khiết . Hôm nay gia đình anh sẽ cấm trại ngoài sân vườn , cảm giác này phải tả sao nhỉ ? Vừa vui lại hạnh phúc , miệng nhẹ nhàng mỉm cười . Anh để đồ ăn lên đùi , tay di chuyển đồ điều khiển trên xe lăn , chiếc xe chầm chậm xoay hướng chạy ra ngoài phòng khách , vừa ra tới đã thấy Dạ Thiên hì hục hối thúc . " Mau mau đi ba " Dạ Thiên đi tới cầm lấy đồ trên đùi của Cố Duật , miệng cũng không quên hối thúc , hôm nay trời đẹp như vậy phải mau mau ra ngoài vườn hưởng thụ thôi . " Được rồi được rồi " Cố Duật mỉm cười nhìn đứa con trai , còn nhỏ tuổi mà đã khó tính như ông cụ rồi , lớn lên rồi không biết phải làm sao . Quản gia Cố đang cùng Lộ Khiết ngoài vườn bày dọn thảm và đồ nướng , vừa bày dọn xong đã thấy Cố Duật và Dạ Thiên . Cô mỉm cười , đi tới bên cạnh Cố Duật hỏi . " Anh có mệt không ? Cần nghỉ ngơi không ? " " Ây da , mẹ à , con mới là người mệt đây , sao mẹ không hỏi han con đi " .