Trang ChủÂm KháchChương 44

Âm Khách - Chương 44

Mèo con này tính giặt áo choàng cho ta đấy ư? Ân Vô Thư ra tay nhẹ nhàng vô cùng, nhưng cơ thể Tạ Bạch đã phải chịumột chuỗi những vấn đề từ trước, suốt dọc đường còn bốn ba đánh nhaukhông được chăm nom nghỉ ngơi mà còn phải chịu đựng thêm chuyện vừarồi nữa, chẳng khác nào bệnh cũ chưa lành đã gánh thêm thương tốn mới.Cơ thể hắn đúng là không chống chịu nổi, vừa rút van ra là xẹp hẳn xuống,bất tỉnh hoàn toàn không biết tròi trăng mây nước gì nữa.Dì Lâu và giao nhân giật bắn mình nhưng thật ra Tạ Bạch vẫn không vấnđể gì, hắn không chịu đau đón hay khó chịu về thể xác, chẳng qua chỉ bịxoay vấn trong những cơn mơ ùn ùn kéo tới và không tỉnh lại được.Hắn mơ về dịp thanh minh năm lên sáu.Trong trí nhớ của hắn, hôm ấy cũng không khác gì những lễ thanh minhkhác, trời âm u từ rạng sáng, chẳng mấy chốc mà mưa đã lất phất ngoài kiasong nhẹ nhàng đến độ rơi trên áo cũng không ướt. Với người thường, thờitiết đầu tháng tư đã thật ôn hoà, nhưng hắn vẫn cảm thấy se lạnh.Gió trên lầu hai thổi mạnh hơn bên dưới một chút, Tạ Bạch sợ lan hơi ẩmvào phòng nên không dám mở hết cửa sổ, chỉ hé nó ra gần một nửa rồi yênlặng nằm dựa lưng trên ghế, ngắm những cánh sơn trà đỏ thắm ngoài sân.ở đối diện đang đóng kín nhưngvẫn có người qua lại ở những căn nhà kề bên, họ ghim cành liễu ngoàikhung cửa. Những người sống trong nhà bên cạnh đang đốt giấy tiền vàngbạc trong sân, tro giấy tản ra cùng hơi ẩm dưới mưa bốc lên mùi khói mơCửa chính cửa hàng cầm đồ Đào Hoahồ khe khẽ.Suốt năm năm tuổi, Tạ Bạch vẫn chưa thích nghi với trận Bách quỷ dưỡngthi trên cơ thể nên thường đau đón đến không còn biết gì, cả người hắnlạnh căm tựa băng vụn. Rất nhiều đêm hắn buốt đến run rấẩy đánh răngbẩn bật mà không cách nào chìm vào giấc ngủ, chỉ khi cuộn mình tronglòng Ân Vô Thư mới giúp hắn cảm thấy ấm áp được đôi chút, thế là dần dàhắn trở thành em bé người tuyết lẽo đẽo đi theo Ân Vô Thư khắp nơi màkhông nói tiếng nào. Kể cả về đêm cũng thế, chỉ khi hắn ôm chặt vạt áocủa Ấn Vô Thư, được bao trùm trong hơi ấm cơ thể mới mong ngủ đượcđội chút.Thói quen này tiếp tục như thế hơn một năm.Thanh minh hôm ấy là lần đầu tiên hắn có thể thả lỏng gần cốt mà ngủ saysưa một lần, sáng thức dậy trên cơ thể không lạnh cũng không có vết thương nên hắn rất vui vẻ, thành thử mới có tầm trạng ngồi ngắm mưa bêncửa số.Con nít có vui hay không cũng rất dễ thấy, dù có là Tạ Bạch nghiêm mặt từbé cũng không ngoại lệ. Hắn ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh một hồi thì khónén lòng muốn chạy về giường gọi Ân Vô Thư cùng đến ngắm chung, hoặcđể Ân Vô Thư nói cho hắn nghe vì sao những người ngoài kia lại phải cắmliễu, vì sao họ phải đốt vàng mã.Dù đã sống chung hơn một năm, Tạ Bạch chuyển từ chống đối sang ỷ lạivào Ân Vô Thư, nhưng hắn vẫn chưa đến độ có thể chẳng nề hà chút gì.Hắn đứng bên giường nhìn Ân Vô Thư đang nằm ngủ với quần áo chỉnh tế,chần chờ hết cả buổi mới duỗi một đầu ngón tay ra chọt nhẹ trên mu bàntay Ân Vô Thư xem sao rồi tức thì rút tay lại, ngoan ngoãn đứng chờ bêncạnh.Ngờ đầu Ân Vô Thư không tỉnh.Tạ Bạch mấp máy đôi môi không có chút máu, do dự một chút rồi khẽkhàng ôm ngón tay lay lay cánh tay Ân Vô Thư.Vẫn không có phản ứng.Tạ Bạch: ..Chạm hai lần rồi mà không có phản ứng, hắn bèn lớn gan hơn, nằm xuốngbên giường chọt chọt lên mặt Ân Vô Thư.Bấy giờ Ân Vô Thư mới hơi nhíu mày một chút, xong lại tiếp tục bất động.Tạ Bạch: ...Thuở đó hắn còn bé tí, có biết gì gọi là khác thường bất thưòng đầu, hắnchỉ thấy Ân Vô Thư có hơi là lạ. Thường ngày Tạ Bạch chưa mở mắt thì ÂnVô Thư đã sớm tỉnh và ròi giường rồi, có bao giờ trời sáng tỏ thế này màvẫn chưa tỉnh, thậm chí gọi rồi còn không có phản ứng.Hắn ngoái đầu nhìn ra cửa sổ, rồi lại ngoái nhìn Ân Vô Thư trên giường, rốtcuộc không nhịn được nữa bèn bò lên giường, quỳ bên cạnh người Ấn Vô Thư và đẩy đẩy vai y.Dưới cái tiết trời như thế, Ân Vô Thư đã đổi sang áo mỏng từ lâu, y vẫnluôn không thích ăn mặc quá rườm rà, trước giờ cũng toàn mặc áo bào tayrộng được buộc lỏng lẻo. Bị Tạ Bạch đẩy như vậy, vạt áo trước của y liền trượt sang một bên, để lộ ra phần da bên dưới cổ gần bả vai.Tạ Bạch vừa thấy đã ngẩn cả người không dám đấy tiếp nữa. Hắn thấy trênmảnh da ấy đột ngột xuất hiện hai lỗ máu.Hắn trợn to mắt, len lén nhìn lên Ân Vô Thư vẫn chưa tỉnh lại, kế đó nhấcnửa thân bị lộ khỏi vạt áo lên nhìn kỹ một chút thì thấy ở nơi đó không chỉcó hai lỗ máu, mà lẩn bên dưới vạt áo còn ba lỗ khác nữa. Tổng cộng cónăm lỗ, theo hình dạng thì đoán chừng bị một loài yêu quái nào đó dùngvuốt khoét thẳng vào trong.Loại vết thương như thế này một số trẻ nhỏ nhìn vào không hiểu rõ được,nhưng Tạ Bạch lại thấu tỏ vô cùng, bởi hắn có thể đếm trong một bàn taysố thương tổn trong đời gây đau đón sâu đậm đến thế.Đấy là là lần đầu tiên hắn thấy trên người Ân Vô Thư có vết thương, nhưnglạ lùng nhất chính là khi vào đêm vết thương hãy còn chưa xuất hiện, hắnchốc tỉnh chốc ngủ cả một đêm và Ân Vô Thư vẫn luôn bên cạnh chứ không hề ra khỏi cửa. Dùng mạch suy nghĩ của một đứa trẻ, hắn không làmsao nghĩ ra được rốt cuộc vết thương kia từ đầu mà ra nên càng kinhhoảng mấy động máu kỳ dị kia.Hắn sợ đến độ không dám hít thở mạnh, làm gì còn tâm trạng đóng cửa sổlại nữa mà chỉ ngồi chăm chăm nhìn vào mấy cái lỗ máu kia. Có lẽ vì Ấn VôThư nằm ngửa nên máu không hề chảy ra mà dường như chỉ nằm yêntrong vết thương.Hắn nhìn lỗ máu rồi lại nhìn Ân Vô Thư vẫn không tỉnh lại, khó kìm lòng sờlên ngực y.Khi đó Ấn Vô Thư khoét tim chưa được mấy năm nên bên dưới da thịtthứ gì cả, tất nhiên Tạ Bạch sở mà không thấy nhịp tim. Hắnkhônghoảng sợ trợn trừng hai mắt, mím môi mà nước mắt đổ trào tanh tách.Bởi còn nhỏ nên Tạ Bạch rất dễ bị doạ giống những trẻ em đồng lứa, đâmra hắn không hề để ý thấy mấy lỗ máu kia đang chầm chậm khép lại.Giữa khi hắn cuộn người lại như một chú mèo nhỏ và cúi gằm đầu khócsướt mướt chẳng còn biết trời trăng gì, một cánh tay ấm áp chợt lau điviền cằm đẫm nước mắt của hắn.Tạ Bạch khóc thút thít một chốc rồi ngắng đầu, nước mắt còn đọng trongmi thuận đường trào ra, nhờ đó mà tầm mắt hắn trở nên rõ ràng hơn. Hắnthấy Ân Vô Thư gọi sao cũng không tỉnh giờ đã mở mắt, nhìn hắn với nétmặt hơi bất đắc dĩ, ngón tay thon gầy nhéo nhẹ mặt hắn mà nói:- Mèo hoa nhà ai lẻn vào phòng ta thế này?Tạ Bạch ngây ngốc nhìn y một hồi mới phát giác y đã tỉnh thật rồi. Khôngbiết chỉ do nhẹ nhõm hay còn lý do gì khác mà hắn bất chơt mím chặt môi,nước mắt lại giàn giụa rơi xuống mãnh liệt hơn, hắn níu chặt tay áo Ân VôThư rồi vùi cả mặt vào người Ân Vô Thư, nằm im re không động đậy hệtnhư một chú mèo con cuộn trong ổ.Mãi một lúc lấu sau, hắn mới nức nở lầm bầm vào vạt áo y:- Ngài đừng chết.Ân Vô Thư thấy thế thật buồn cười, bèn thấp giọng cười một tiếng, đoạnVỗ Vỗ tay sau đầu hắn mà bảo:- Mèo con này tính giặt áo choàng cho ta đấy ư?Tạ Bạch vẫn nín thinh chốn mình trong vạt áo.Ân Vô Thư để yên cho hắn chốn một hồi, sau đó lại vỗ đầu hắn:- Còn khóc nữa thì hỏng áo choàng mất.Tạ Bạch vẫn không nhúc nhích.Ấn Vô Thư:-... Tiểu tổ tông đừng khóc nữa.Thật ra Tạ Bạch đã ngừng khóc rồi, trẻ con nói khóc là khóc nói cười làcười ngay, cảm xúc đến rồi đi đều rất nhanh, hắn nhìn thấy Ân Vô Thư tỉnhlại và còn nói chuyện với hắn thì đã chẳng còn ủ rũ trong lòng, khóc hếtnước mắt rồi thôi. Thế nhưng nghĩ đến chuyện mình khóc bù lu bù loa nhưvậy khiến hắn cảm thấy ngượng ngùng nên chốn luôn mặt mình trong đấychứ không chịu ngẩng đầu lên.Nghe thấy Ân Vô Thư gọi tổ tông, cuối cùng hắn vẫn không nhịn nổi, bènchống lên gương mặt thẫn thờ còn hằn nước mắt và ngóc đầu lên trong imlặng.Thấy hắn vẫn còn lo lắng, Ân Vô Thư chỉ vào làn da bên dưới vai mình vànói:- Ban nãy làm cậu sợ à? Để ta làm phép thuật cho cậu xem nhé, cậu nhìnlại xem có còn vết thương gì không nào?Tạ Bạch nhìn theo đầu ngón tay y thì thấy đúng là năm lỗ máu kia đều biếnmất cả rồi, giờ chỉ còn lại dấu vết rất mờ. Vừa rồi hắn khóc quá nhiều rồicòn vùi mặt vào áo hết cả buổi nên nhoè hết cả mắt, phải chờ một chútmới lấy lại tiêu cự rõ ràng, đến khi đó trên người Ân Vô Thư đã không cònmột chút dấu tích nào.Tạ Bạch chóp chớp mắt, có hơi ngẩn người.Ấn Vô Thư nói:- Thấy không, ta có sao đầu, không bị thương một tẹo nào.Tạ Bạch bối rối một hỏi rồi ngây ngô đáp:- Tim ngài không đập...Ấn Vô Thư khoát tay:- Tim không đập ta cũng sẽ không chết.Tạ Bạch vẫn ngo ngác nhìn y, vẫn tiếp tục đè tay lên ngực y với dáng vẻkhông cách nào hiểu được.Ân Vô Thư ắt là sợ hắn sau này lại bị doạ sợ khóc còn hơn diễn viên tuồngnữa nên trực tiếp liệt kê thẳng một loạt:- Bị thương cũng không chết, tim không đập cũng không chết, ngủ khôngtỉnh cũng không chết. Ta ấy à, xương cốt mà không mục nát hết thì ta sẽ không chết, nếu không muốn chết thì ta sẽ không chết. Đừng khóc nữa nào.Tạ Bạch nén nhịn một hồi lâu mới nói giọng buồn bã:Nát hết xương thì sẽ chết đấy thôi?Ấn Vô Thưchỉnh đốn lại áo choàng rồi xuống giường, vừa bế Tạ Bạchxuống lầu vừa nói:- Đi nào, dắt cậu đi rửa mặt, vằn vện đến độ này thiếu điều đi nhận anhem với con hổ trước cửa nhà Lạc Trúc Thanh được luôn rồi đấy.