Trang ChủCửu Thiên Địa Luân HồiChương 36: Nam Phụ Biết Yêu=))

Cửu Thiên Địa Luân Hồi - Chương 36: Nam Phụ Biết Yêu=))

/20 PHÚT SAU/Khuyết Dương:- mở mắt ra được rồiHuyền Hoàng:-( mở mắt).....sạch sẽ ghê luôn, ngươi dọn mau thếKỳ Vũ Tần:- ồ, mới đó đã làm dón xong rồi à? nhanh lắmHuyền Hoàng:-* ta muốn đá cho hắn một cú "Đoạn Tử Tuyệt Tôn" cho hắn khỏi lấy vợ*(HÔNG BIẾT GHI ĐÚNG HÔNG MÀ TRÊN GG NÓI DỊ)Kỳ Vũ Tần:- ráng mà dọn dẹp hết đi, còn lau chùi sạch sẽ Hậu viên nữa_nhưng tên Vũ Tần này quên mất là hôm nay Hoàng Thượng sẽ ghé thăm hắn và trò chuyện_Huyền Hoàng:-* ta mà ra được là ngươi chết với ta*Khuyết Dương:-* ai khóc nỗi đau này? hic hic*Kỳ Vũ Tần:- ở đó mà dọn xong đi, ta đến Hậu viên đây/HẬU VIÊN/Kỳ Vũ Tần:- bắt được người con gái đó cũng coi như là may mắ....thái giám:- Hoàng Thượng đếnKỳ Vũ Tần:-* sao hắn lại đến ngay lúc này?* bái kiến Hoàng ThượngMinh Đàm:- đứng lên! (mặt không cảm xúc)Kỳ Vũ Tần:- *cái tên này cứ suốt ngày bài ra cái bộ mặt thẩn thờ đó* tạ Hoàng ThượngMinh Đàm:- ngồi lên ghế điKỳ Vũ Tần:-( ngồi lên) hôm nay Hoàng Thượng đột ngột đến đây để làm gì?Minh Đàm:- trẫm đến đây để hỏi ngươi có biết đánh cờ hay không(TRAI NGOAN THẾ NÀO THÌ CŨNG PHẢI BIẾT ĐÁNH CỜ THÔI NÓI ĐẠI LÀ CỜ BẠC ĐI)Kỳ Vũ Tần:- đương nhiên là ta biết đánh cờMinh Đàm:- vậy........(búng tay)thái giám:- bộ cờ của Hoàng Thượng đây ạMinh Đàm:- bắt đầu, mời đi trước_hai người cứ đi qua đi lại mãi mê, mà không ai để ý đến 4 ánh mắt đang nhìn họ một cách chăm chú, một tên tóc trắng và một người tóc vàng rất nhạt như muốn biến thành trắng lấp ló ở bụi rậm gần hồ_Huyền Hoàng:- ngươi đừng có chen nữa ta sắp té xuống hồ rồiKhuyết Dương:- ta lú ra là bị phát hiện đấyMinh Đàm:- ai đó (nhìn qua chổ hai người kia)Hoàng và Dương:- ưm........(tự bịt miệng)Minh Đàm:- là ai mau ra đây (đi lại bụi rậm)Khuyết Dương:- hắn tới rồi (ép vào)Huyền Hoàng:- đừng có ép ta, ta té thiệt đấyMinh Đàm:- ra đây!Huyền Hoàng:- á.........../TỦM/Khuyết Dương:- làm sao bây giờ, ta không biết bơi, làm sao đây_Dương quá lo lắng nên không quan tâm đến tên tóc trắng đang đứng trước mặt_Minh Đàm:-* lại là cô ta* thật phiền phức (nhảy xuống)/TỦM/_Minh Đàm nhảy xuống vớt Hoàng lên, vậy là y phục của Minh ướt đẫm, nói chung là hết cả người lẫn tóc_Kỳ Vũ Tần:- sao hai ngươi lại ra đây?Minh Đàm:- ta phải hỏi ngươi điều đó, sao ngươi lại bắt cô gái đó? (mặt nhăn nhó)Kỳ Vũ Tần:-* hắn đang tức giận vì một nữ nhân?* ta........Khuyết Dương:- làm sao bây giờMinh Đàm:- đem cô ta về Hoàng Cung một lần nữaKhuyết Dương:- nhưng........* tên này định giở trò gì? đáng ghét hắn tu vi không quá cao nhưng với thực lực hiện tại của mình thì không phải là đối thủ với hắn*Minh Đàm:- đưa về/HOÀNG CUNG/Minh Đàm:-* thật ngốc nghếch, nếu người đó không phải cô mà là nữ nhân khác làm mẹ ta chết thì cô ta sẽ không sống được đến ngày hôm nay*Khuyết Dương:-* mình thật vô dụng, biết ăn nói với Tôn Chủ sao bây giờ*_Dương nằm trên góc cây trước cửa và ngủ thiếp đi lúc nào không hay_Huyền Hoàng:-.................Minh Đàm:-* hôm nay không nói mớ nữa rồi*_cái đoạn mà mình sắp viết nó rất là sến, Minh Đàm cứ nhìn vào Hoàng không chớp mắt cho dù là một lần_Minh Đàm:-* tại sao trên mũi lại có thứ này, dán vô làm gì* (tiến sát mặt Hoàng)(MÀ MỌI NGƯỜI THẤY HÔNG, KIỂU MÌNH VIẾT MỖI KHI NỮ9 GẶP MẤY TÊN HỌ THIÊN NÀY LÀ BỊ RƯỢT À, TRỪ NAM9)