Trang ChủCửu Thiên Địa Luân HồiChương 32: "ĐỪNG HÒNG CƯỚP KHỎI TAY TA" =))

Cửu Thiên Địa Luân Hồi - Chương 32: "ĐỪNG HÒNG CƯỚP KHỎI TAY TA" =))

Huyết Lệ:-* sao hắn lại biết* ngươi đùa ta đấy ạ làm gì mà ta lại là người của Ma tộc chứY Cát:- vậy có cần ta nói ra hết không?Huyết Lệ:- ta cấm ngươi nói với Huyền Hoàng về chuyện nàyY Cát:- ôi trời, nói hay không là quyền của ta ngươi quản được à?Huyết Lệ:- tùy ngươiY Cát:-* tên này có vẻ quan tâm đến Thiên Thượng lắm, nhưng mà......đừng hòng cướp ngài ấy khỏi tay của ta*/BÊN CHỔ MẤY CON NGƯỜI BÀ TÁM/Khuyết Mặc:- đánh xong rồi (phủi tay)Khuyết Dương:- ta còn muốn đánh hắn thêm đấyKhuyết Mặc:- cho chừa cái tật đi soi mói chuyện của người khác nhaThiên Phong:-......hai...tê....n.....chết tiệcHuyền Hoàng:- sao bây giờ?Thiên Đông:- thì phải vác cái của nợ này về chổ của hắn điều dưỡng mấy vết bầm dập thôiHuyền Hoàng:- ta vác không nổi tên này đâuThiên Trùng:- ta cũng không vác nổi hắnThiên Đông:- vậy thì chỉ còn có một cáchHoàng và Trùng:- cách gì?_sao đó thì Uy Đông nói ra cái cách xử lý cái của nợ kia của mình, khó mà diễn ta cái cảnh đó 6 tay vác một xác, Hoàng với Đông thì nắm hai cái chân của Phong cho nó lơ lững còn Trùng thì cằm hai cánh tay dơ lên cho cái thân xác "nhỏ bé" của Phong bay lên_/ĐIỆN CHIÊU PHONG/Huyền Hoàng:- cuối cùng cũng đến ta mệt chết đi đượcThiên Đông:- hắn tự phục nguyên được màThiên Phong:-* ta đâu có ngu, được người khác mang về còn sướng hơn tự phục nguyên*Hoàng, Trùng, Phong:- mặc kệ hắn chúng ta điThiên Phong:-* ơ kìa, mà thôi kệ bọn họ*/NHÂN GIỚI/Y Cát:-* giải quyết xong chuyện của tên kia rồi* ngài ấy đi đâu được chứ.....bên đó là.....- thấy gì chưa có cô gái được nhị Hoàng Tử để ý đến rồi đấy- còn được dán trên tấm bản này nữa- cô nương đó đúng là có phúc- rồi còn tên kế bên thật bất hạnhY Cát:- tránh ra giùm_Y cũng không khỏi thắc mắc nên đã đi vào trong đám đông chen chúc_Y Cát:- đây là......._trên tấm bản có dán một bức tranh hoạ chân dung của một cô gái, điều khiến Y ngạc nhiên là cô gái đó có mái tóc vàng mắt màu cam, và một tên mắt vàng tóc trắng nhưng chỉ là miêu tả chứ không ai nhìn được, trong đó có ghi là cao khoảng 1m80, ở bên mắt trái có một nốt rùi nhỏ _- huynh đệ quen biết cô nương trong bức tranh àY Cát:- không hề * cứ giả bộ như chưa quen biết là được, mắc công lại có phiền phức*/XOAY VỀ PHÍA HOÀNG/Huyền Hoàng:- chổ các ngươi rộng thênh thang thế này có bị lạc không?Thiên Trùng:- cũng cóThiên Đông:- chỉ là lúc nhỏ thôi còn bây giờ thì quen thuộc hết rồiHuyền Hoàng:- mà ta đang thắc mắc cái người mà tên câm nói là Thiên Thượng là ai?(HOÀNG ĐANG TỰ VẢ TÍ)Thiên Đông:- ờ thì.......* làm sao bây giờ*Thiên Trùng:- *sao ngài ấy lại hỏi về vấn đề này* người đó chỉ là bạn từ nhỏ của tên nam nhân kia thôiHuyền Hoàng:- nhưng ta thấy rất thân mật đó còn cả nắm tay nữa, chắc là không phải bạn bình thường đâuThiên Đông:- ờ......đúng là không phải bạn bình thường nhưng có thể gọi là thanh mai trúc mã cũng đượcHuyền Hoàng:- ta thì chả có ai là thanh mai trúc mã/NHÂN GIỚI/Y Cát:- đúng là tên nào thật điên rồbinh lính 1:- nhị Hoàng Tử đến tránh đường mauY Cát:- hừbinh lính 2:- tên tóc trắng kia mau tránh đường cho nhị Hoàng TửY Cát:-.........binh lính 2:- mau tránh ra cái tên kiaY Cát:-.........Kỳ Vũ Tần:- có chuyện gì mà dừng lại thế (kéo dây ngựa)binh lính 2:- bẩm nhị Hoàng Tử tên tóc trắng kia không chịu tránh đườngKỳ Vũ Tần:- tránh ra nào cho ta coi hắn_tên lính tránh ra trước mắt Vũ Tần chỉ là một khoảng người đang chen chấp đi lại không có một tên tóc trắng nào như lời tên lính kia nói cả_/CHỔ SÒNG BÀI/Huyền Hoàng:- chặn nèThiên Trùng:- đi lối khác nèHuyền Hoàng:-...........đi thì đi ta lên đ......./RẦM/_đột nhiên cánh cửa lại bị bung ra thật mạnh và một bóng dáng nào đó đang tiến vào trong_Y Cát:- có vẻ chơi vui quá nhỉ?Huyền Hoàng:- sao không nằm ở đó mà im đi tên câm?Y Cát:- tên Phong đâu?Thiên Đông:- hắn bị tên Khuyết Mặc và Khuyết Dương đánh cho một trận, đang nằm ở Chiêu Điện của hắn để tịnh dưỡng vết thươngY Cát:- vậy à?Thiên Trùng:- nhưng tại sao hai tên đó lại có lệnh bài của Tôn ChủY Cát:- lệnh ta đưa ra không được phép có lệnh bài của ta?Huyền Hoàng:- nhảm nhíY Cát:- ngài........đi theo ta( nắm tay Hoàng)Huyền Hoàng:- ngươi kéo ta đi đâu vậy, cứu ta vớiThiên Đông:- ta không biết gì hếtThiên Trùng:- ta cũng vậy/BỊCH/Huyền Hoàng:- ngươi làm cái gì vậy tên câm kia?Y Cát:- có lẽ ngài không biết tên đầu đỏ bạn của ngài chính là người của Ma tộcHuyền Hoàng:- ý ngươi nói là Huyết Lệ? rõ ràng huynh ấy đưa cho ta ngọc bội tránh yêu ma quỷ quái mà?Y Cát:- thì hắn cũng đâu bao giờ đụng chạm hay đến quá gần ngàiHuyền Hoàng:- đừng có mà lừa ta blèY Cát:- ta không lừa, hắn không bao giờ đến gần ngàiHuyền Hoàng:- vậy ta về hỏi hắn, mà sẵn tiện cho ta hỏi luôn đây là chổ nào ở trên mặt đất hay ở dưới?Y Cát:- đang lơ lững trên trờiHuyền Hoàng:- vậy chắc phải có chôt nào nhìn xuống đúng không?Y Cát:- xem không?Huyền Hoàng:- được àY Cát:- thích thì ta dẫn ngài đi_vậy là Y dẫn Hoàng đi tới một chỗ vô vùng mát mẻ à mà thật ra có cái gì che đâu mà chẳng mát nói đúng hơn thì đó là một cái ban công cực lớn_Y Cát:- nhìn xuống thử điHuyền Hoàng:- ca.....cao quá.....chắc......ta chếtY Cát:- chẳng cao gì cảHuyền Hoàng:- ta với ngươi thua kém nhau có một cái đầu thôi, mà chuyện ta thấp hơn ngươi nhìn xuống cao thì đáng ra ngươi còn phải thấy cao hơnY Cát:- ta ở đây quen rồiHuyền Hoàng:- bao nhiêu?Y Cát:- từ nhỏ đến giờHuyền Hoàng:-* vậy mà không quen mới khó hiểu*Y Cát:-* cũng chính vì ngài mà suốt năm đó ta không bao giờ ra khỏi đây*Huyền Hoàng:- dạo này ta cảm thấy tóc của ta phai màu đi thì phảiY Cát:-* nhạt đi? chắc là thần lực tích tụ gần xong rồi*Huyền Hoàng:- ta không muốn tóc ta biến thành trắng xoá như các ngươi tí nào, chẳng khác gì mấy lão giàY Cát:-* ta là lão già? mặt ta như vậy mà lại* chẳng qua là sống có 25734 năm thôi màHuyền Hoàng:- NGƯƠI CÓ BIẾT SỐ TUỔI MỘT ĐỜI CỦA NGƯƠI LÀ MẤY TRĂM LẦN KIẾP CỦA TA KHÔNG ĐÓ HẢ?Y Cát:- *ngài cũng sẽ bất tử mà thôi*Huyền Hoàng:- cho ta hỏi hai con rồng hôm bữa là do ngươi làm à?Y Cát:- đúngHuyền Hoàng:- hai con rồng đó chắc cũng là một cặp đóY Cát:-* lại suy nghĩ vớ vẩn* hai tên đó đều là nam nhânHuyền Hoàng:- vậy ta có thể cưỡi rồng được chứY Cát:- đượcHuyền Hoàng:- nhanh gọn lẹ vậy *ta cứ tưởng ra cái đề nghị khó như vậy hắn sẽ không đáp ứng được ai ngờ*Y Cát:-* khó? chẳng có gì mà ta không làm được* ở đây chờ ta một lát/BÊN PHÍA MẤY ANH CHÂN DÀI/Thiên Trùng:- ngươi khoẻnhanh thếThiên Phong:- ta có bị gì đâu mà không khoẻ?Khuyết Dương:- ngươi cũng trâu bò thật đấyThiên Phong:- Bổn Quân là rồngKhuyết Mặc:- ôi thân là Quân Thần mà lại bị hai kẻ yếu hơn đánh đến bầm dậpThiên Đông:- mà nhắc mới nhớ hai người kia đi lâu quáThiên Phong:- chắc là đang lãng mạn đấyThiên Trùng:- đừng có nói bậy nữa Thiên PhongThiên Phong:- ta nói không đúng à?/BỘP/Y Cát:- ngươi vừa nói.........ai đang lãng mạn? (đặt tay lên vai Phong)Trùng, Đông, Dương, Mặc:- bái kiến Tôn ChủThiên Phong:- bá......bái....kiến Tôn ChủY Cát:- ta cấm ngươi từ nay về sao khokng được mở miệng nói mấy từ xằng bậy đóThiên Phong:- ta đã rõKhuyết Đương:- vậy Tôn Chủ đến đây làm gìY Cát:- ta đang có chuyện muốn nhờ một trong số các ngươiPhong, Trùng, Đông, Dương, Mặc:- chuyện gì?Y Cát:- cần một con rồng làm thú cưỡiKhuyết Dương:- chuyện này ta không biếtKhuyết Mặc:- đúng thế ta với A Dương đã làm xong nhiệm vụ lần trước rồi còn lại tự xử điY Cát:- vậy hay là ngươi đi PhongThiên Phong:- sao lại là ta?Y Cát:- lần trước ta nhờ ngươi, ngươi không làm lần này đến lượt ngươiThiên Phong:- thôi được rồi