Hản båt đầu nghi ngờ Hi Văn thật sự đã biết chuyện gì không nên biết, hảnnhất định phải điều tra, suy nghĩ một hồi Hạ Khang Dụ lắc đầu, tỏ vẻ khôngquen bjết" Anh chưa từng gặp cha em trước đây làm sao có thế quen biết ông ấy được"Hi Văn nhìn Ha Khang Dụ sau đó dùng tay giữ chặt khuôn mặt soái ca trướcmåt, mim cười đây chân thành"Em sẽ tin tưởng anh nhưng nếu như em biểt được anh lừa em thì nhất địnhem sẽ bỏ anh mà đi"Hi Văn lựa chọn tin tưởng Hạ Khang Dụ, cô không muốn chỉ vì nghi ngờ củabản thân mà hết lân này đến lần khác đều nghi ngờ chồng minh"Em hết giận rồi sao?" Hạ Khang Dụ có hơi bất ngờ trước sự thay đối đột ngộtcủa cô"Em buồn ngủ rồi, em đi ngủ đây" Hi Vän giả vờ không nghe thấy, cô vỜ ngápngån rồi chui vào trong chănHạ Khang Dụ không truy hỏi tiếp, hän tiến tới hôn lên trán Hi Văn đầy trântrọng rồi nói với giọng trầm ấm"Ngủ ngon"Vừa ra khỏi phòng ngủ, Hạ Khang Dụ liền gọi cho thư ký Trần" Điều tra xem trong tháng này Hi Văn đã gặp những ai đi"" Vâng, thưa chủ tịch" Thư ký Trần liền nhanh chóng nhận lệnhVi quá mệt moi, Hi Văn đã ngú rất lâu đến 9h ngày hôm sau Hi Văn mới tỉnhdậy, theo thói quen cô sẽ đưa tay qua ôm lấy Ha Khang Dụ nhưng Hi Vănkhông hề thấy người, cũng không hề có hoi ấm, xem ra tối qua Hạ Khang Dụkhông hề ngú lạiHi Văn xuống lầu thì thấy má Nguyệt đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn bổ dưỡng tốtcho việc phục hồi vết thương ở tay của cô khiến Hi Văn vô cùng biết ơn" Má Nguyệt, đồ ăn ngon quá, cháu cám ơn Má nhiều ạ" Hi Văn ngoi xuống gấpthử một miếng cá bỏ vài miệng, cô vui vẻ khen món ăn Má Nguyệt làm" Phu nhân nên giữ lời khen này lại cho chủ tịch đi ạ! Tôi thật sự không dámcướp công" Má Nguyệt cười vui rồi sai người mang sữa nóng đến cho Hi VănHi Văn có hơi ngơ ngác, là Hạ Khang Dụ làm cho cô sao?Trước giờ tuy sống chung, là vợ chòng nhưng cô chưa từng thấy hản nấu ănbao giờCô cứ đinh ninh trong đầu rầng là do Má Nguyệt làm đồ ăn cho cô và Hạ Khang DụMột tống tài cạo cao tại thượng như Hạ Khang Dụ thật sự có thế vào bếp nấu ăn sao?Thật nghi ngờ nhân sinh quá điNhư hiểu được trong lòng Hi Văn nghĩ gì, Má Nguyệt liền nói tiếp với giong ngưỡng mộ" Sáng nay dù bận rộn với công việc nhưng chủ tịch vẫn tự mình xuống bếpnấu đồ ăn cho phu nhân còn dặn chúng tôi không được đến gần phụ giúp. Chủ tich thất sư rất vêu phu nhân"Thật sao?" Hi Ván như nở hoa trong long, trước giờ Hi Ván chưa bao giờ ngheHạ Khang Dụ tó tình hay nói lời yêu với cô, hản luôn lạnh lùng, khó đoán nhưnglại khiến tim Hi Văn rung động đến lạ lùng" Ay dà, có thế phu nhân không biết nhưng cô là người phụ nữ đầu tiên vàcũng là duy nhất chủ tịch dẫn về đây chung sống còn tuyên bố cô chính là vợcủa cậu ấy đó. Dù không nói ra nhưng tôi thấy được chủ tịch rất yêu phunhân." Má Nguyệt cười với Hi VănQuả thật Ha Khang Dụ chưa bao giờ dåt ai về biệt thự riêng của hản cả. Hảnkhông hề muốn ai biết đến nơi hẩn ở ngay cả mẹ mình" Nhưng Mạn Nhu vẫn biết không phải sao?" Hi Văn hoàn toàn không tin nhanếu thế Mạn Nhu là đàn ông à." Ôi phu nhân của tôi, Mạn Nhu là tự minh theo dõi roi tìm đường đến đây. Chủtịch hoàn toàn không dẫn cô ấy tới đâu, cậu ấy còn không thèm quan tâm,Mạn Nhu tiểu thư tự mình giới thiệu bản thân rồi tự mình lui tới thôi" MáNguyệt liền giải thích cho Hi Văn.Nghe thế, Hi Văn rất vui nha. Đợi Hạa Khang Du về cô nhất định sẽ cảm ơn hảnđàng hoàng vì bữa sáng ngọt ngào này." Má Nguyệt sau khi thay băng vết thương và uống thuốc, tôi có thế ra ngoài đimua såm được không?" Hi Văn đưa ánh mắt long lanh nhìn về Má Nguyệt" Vây phu nhân đợi tôi gọi hỏi chủ tịch nhé. Trước khi đi câu ẩy đã dặn nếu cômuốn địi đâu thì hãy gọi cho chủ tich, cậu ấy sẽ về đón cô"" Vâng ạ, nghe theo má Nguyệt" Hi Văn vui vẻ đồng ý rồi ăn tiếp phần ăn do HạaKhang Dụ nấuỞ tập đoàn Hạ Thị, Ha Khang Dụ đang ngồi trên ghế chủ tịch, trên tay còn xoay vòng cây bút bi mạ vàng của mình, khuôn mặt đầy sát khí." Chủ tịch, tôi xin lỗi, tôi thật sự không cố ý đầu a" Cô ta quỳ dưới đất, vừakhóc lóc vừa van xin" Không cố ý sao?" Hạ Khang Dụ nghe cô ta nói vậy thì cười khinh thường" Đúng thế, tôi..tôi không cố ý, là Hi Văn cô ta tự đụng trúng tôi, tôichi..chi...vô tình dậm trúng tay cô ta thôi" Cô nhân viên mặt tái mét khôngcòn giọt máu nhưng vẫn đảo måt kiếm cở" Vô tìinh sao?" Giong hản như muốn giết người khi nghe thấy lời bịa đặt vô lýtừ cô nhân viên kiaĐúng thế a, chỉ là vô tình thôi, xin chủ tịch hãy tha cho tôi" Cô ta khóc lóc,không ngừng van xinHạ Khang Dụ không nhiều lời, hản bước tới cao cao tại thượng đứng trưỚcmặt cô nhân viênHản dùng chân minh không hề lưu tình đạp mạnh xuống bàn tay đang ở dướiđất cầu xinCô nhân viên hét lên, cố gång vùng vây muốn hản ngừng lại"Làm...làm ơn...tôi...sa...i...aaa"" Vô tình!!" Hạ Khang Dụ đầy tức giận, giong nói chết chócHạ Khang Dụ dùng thêm lực đè vào tay cô ta sau đó liền quay lưng lại" Thư ký Trần, cậu giao cô ta cho Lục Siêu đi"" Minh Mẫn sai rồi, tôi thật sự không dám đụng tới Hi Văn đâu, có người chotiền båt tôi làm thế, chủ tịch hãy tha mạng cho tôi đi mà, tôi thật sự.. thật sựchưa muốn chết" Cô nhân viên đó sợ hãi nhưng vẫn dùng sức hất manh cánhtay đang muốn kéo mình ra rồi quỳ xuống trước mặt Hạ Khang Dụ mà tiếp tụcvan xinSở dĩ cô nhân viên tên Minh Mẫn này sợ hãi như vậy là vì nghe tới hai chữ LụcSiêu. Tên Lục Siêu này không phải là tồng tài có thể hô mưa gọi gió trênthương trường như Hạ Khang Dụ nhưng hản lại là ông trùm mafia, giết ngườikhông gớm tay, mọi người đều đua nhau đồn nếu rơi vào tay hản thì còn đángsợ hơn cả địa ngục. Tàn nhẫn, dứt khoát là những từ có thể miêu tả con ngườiLục Siêu này. Chỉ là không ngờ Chủ tịch Hạ Thị lại quen biết loại người đángsợ đến thếHa Khang Du không thèm liếc cô nhân viên Minh Mẫn này lấy một cải, chỉ liếcmät nhìn thư ký TrânThư ký Trần hiều ý, liền cho người thả cô nhân viên Minh Mẫn ra, cô ta liền quỳtới chố Hạ Khang Dụ năm lấy ống quần hần mà nói"Là tiều thư Man Nhu, cộ ta đưa tiền cho tôi rồi bảo tôi hấy làm xấu mặt HiVăn, tôi thật sự chỉ nghe theo sai båo của tiều thư Mạn Nhu. Chủ tịch ngài làmơn hãy tha cho tôi lần này đi mà, tôi biết sai rồi...lân sau... tôi... së không dámđung tới Hi Văn nữa.." Cô nhân viên Minh Mẫn ngày càng khóc lóc thảm hoơn,đầy sợ hãi cố gång cứu lấy mạng sống của mìnhHạ Khang Dụ vân đây lạnh lùng, trên mặt hân không có lấy một tia ngạc nhiênnào xong đó lại liếc måt sang thư ký Trần, cô nhân viên liền bị lôi ra ngoài" Thư ký Trần, chó đã xử lí xong thì phải tới đám người hầu không biết trên dưới. Cậu truyền lệnh của tôi xuống: Ban hội đồng quản trị lạm dụng quyền lực, tham nhüng tài chính, lập tức đuổi việc đich thân tôi sẽ thay đồi ban hội đồng này"Vâng, tôi đi làm liền a" Nói rồi thư ký Trần liền lui xuống" Khoan đã, kẻ đã tung tin đồn đâu?" Hạ Khang Dụ làm sao có thế quên kė đóđược chứ, dám bôi nhọ danh dự của vợ hản, tuyệt đối không thể thaThư Ký Trần nghe thế thì hơi rén ngang, anh đã lục tìm khäp nơi thậm chí lànhà của Liu, dò hỏi cả những người thân quen của cô ta nhưng vẫn không tìmthấy người." Chủ tịch tha lỗ, chúng tôi không tìm thấy cô ta, dù có dò hỏi, truy tìm nhữngvẫn chưa thể tìm thấy" Thư ký Trần cúi gập đầu xuống, ngay lập tức nhận lỗi.Hạ Khang Dụ cũng không trách thư ký Trần, chỉ trừ lương tháng này của anhsau đó bảo Thư ký Trân lui xuốngHa Khang Dụ biết, cô ta có kẻ đứng sau chống lưng mới dám làm ra loạichuyên này, một kẻ như cô ta nếu một thân một mình làm sao có thể trốnđược sự truy tìm của thư ký Trần và đám người Lục Siêu, xem ra kẻ giúp cô tacũng không phải dạng vừa.