Hạ Khang Dụ dìu Hi Văn lên phòng, hản nhẹ nhàng để cô ngồi lên giường ròiđưa thuốc sau đó là nước cho Hi Văn uốngCô cũng ngoan ngoãn mà uống hết thuốc Hạ Khang Dụ đưa"Em có vẻ rất lo lâng cho tên đớ" Hạ Khang Dụ đây hờn ghen mà cầm lấy lynước trên tay Hi VănNghe Hạ Khang Dụ nói thế, Hi Văn biết Hạ Khang Dụ đang ghen nhưng khácvới những lần trước hản không còn tức giận hay bị cơn ghen che mờ måt màlại cưỡng ép cô trên giường nữa, lần này Hạ Khang Dụ chỉ hờn dỗi mà hỏikhiến Hi Văn hơi mim cười nhẹ" Nếu đôi lại là tôi em có thể lo lảng như thế không?" Hạ Khang Dụ vừa dứt lờithì đến chính hản cũng không biết bản thân đang nói gìHa Khang Dụ chỉ cần hình dung tới cảnh Hi Văn lo lảng cho Quân Hạo khi tênđó chạy xe phóng nhanh trên đường vì cô khiến hản thật sự rất ghen tị, rất khóchịuCâu hỏi của hản cũng làm Hi Văn khá ngạc nhiên, cô không ngờ Hạ Khang Dụsẽ hỏi thếHa Khang Dụ không nói nếu là hản cô nhất định phải lo lång cũng không nóilần sau đừng lo lảng cho Quân Hạo mà hản lại thêm từ *Có Thể* hản là đanghói cô sao? đang mong cô sẽ lo lẫng cho hần như thế sao?Tất nhiên không cần Hạ Khang Dụ hỏi, Hi Văn vẫn biết lòng mình sẽ luôn lolầng cho hản, thậm chí còn hơn cả Quân Hạo nhưng cô chí giữ trong lòngkhông nói ra.Ha Khang Dụ mặc kệ lời Hi Văn nói, hản mạnh mẽ áp môi mình lên đôi môihồng ngọt ngào của cô khiến Hi Văn hơi sững người, cô dùng tay chống trướcngực muốn đầy raum...um...buông.." Hi Văn cố gầng mở miệng bảo hản buông ra đừng hônnữa nhưng càng làm thế Hi Văn chỉ càng tạo cơ hội cho Hạ Khang Dụ tiến sâuvào trong, môi lưỡi quấn quýt dây dưa với nhau, quét sạch tất cả mật ngọottrong khuôn miệng của Hi VănSo với nų hôn dịu dàng như nước ở bàn ăn khi nãy, nụ hôn này đầy mạnh mëchiếm hữu khiến Hi Văn có chút không thích ứng kip, cô chỉ biết nhảm måt lai.Dù hôn bao nhiêu lần thì Hi Văn vẫn luôn rất gà mờ, toàn được Hạ Khang Dụdẫn dåt, đến ngay cả việc thở cũng khiến Hi Văn quên bén" Ngốc a, thở bâng müi" Hạ Khang Dụ thấy Hi Văn mặt đỏ bừng, mất hết dưỡngkhí hản liền nhận ra vấn đề liền thả cô ra, cười nhẹ nhảc nhở Hi Văn" à, ở.." Nghe Ha Khang Dụ nhảc, Hi Văn hơi ngớ người không biết phải trả lờisao chỉ à ờ vài tiếngEm có chuyện gì giấu anh phải không?" Hạ Khang Dụ nảm lấy căm Hi Văn,nghi ngờ mà hỏiHa Khang Dụ biết Hi Văn không phải là người giận dai như thể, nếu chỉ vìchuyện hån bênh vực Mạn Nhu mà giận đến mức chán ghét, đổi cả cách xưnghô từ em- anh sang tôi - anh thì làm hản không tin lảm bởi Hản biết Hi Văn củahản trưởc giờ tính cách khá vô tự, cô giân dỗi thì sẽ thể hiện rõ trên mặt nếuchịu khó dỗ dành cô sẽ không giận quá lâu nhưng ln này lại khácHi Văn không hề sợ hấi hay nao núng cô nhìn thẳng vào mất Hạ Khang DụHi Văn đang mong chờ Hạ Khang Dụ tự mình nói ra hết mọi chuyện nếu nhưhản thật sự có liên quan đến cái chết của cha côLà đồng loã cũng được, là chủ mưa cũng được nhưng điều quan trọng nhấtđối với Hi Văn chỉ là mong người đàn ông trước mặt nói cho cô biếtDù thế nào cô vân mong Hạ Khang Dụ tự mình nói cho cô biết, Hi Văn thật sựkhông muốn tự mình điều tra mới biết chuyện hoặc nghe qua lời người khácđầu. Nếu thật sự Ha Khang Dụ có liên quan đến vụ án của cha cô, Hi Văn sẽkhông biết phải đối mặt với hần như thế nào nữaAnh trước giờ chưa từng giấu em chuyện gì! Chỉ cần tiểu Văn Văn hỏi anh sẽtrá lời" Hạ Khang Dụ không hề do dự, hản khắng định với Hi Vẫn"Được, vậy tôi muốn biết anh có quen biết cha tôi từ trước không?"Hi Văn không hỏi Hạ Khang Dụ có liên quan đến vụ án không, cô chỉ muốn hỏihản có quen cha cô từ trước khôngNếu hần nói không Hi Vẫn sẽ tin tưởng, cô sẽ không nghi ngờDù gì việc Hạ Khang Dụ có liên quan đến vụ án của cha cô trước giờ chỉ toàn là nghi ngờ của bản thânLựa chọn tin tưởng người mình yêu sẽ tốt hơn so với việc nghi ngờ rồi tự bản thân làm tổn thương chính mìnhHa Khang Dụ do dự trong giây lát, hản không hiểu tại sao Hi Văn lại hỏi như thế.Hản båt đầu nghi ngờ Hi Văn thật sự đã biết chuyện gì không nên biết, hảnnhất định phải điều tra, suy nghĩ một hồi Hạ Khang Dụ lâc đầu, tỏ vẻ không quen biết"Anh chưa từng gặp cha em trước đây, làm sao có thể quen biết ông ấy được."