- Ưm - Cậu vùng vẫy- Yên nào , đừng nhúc nhít .- Giọng nói quen thuộc lại vang lên .Cậu quay ngoắt đầu ra sau , ba thân ảnh quen thuộc xuất hiện sau lưng cậu . Là bọn họ thiếu gia nhà họ Lê .- Ưm…ư…ưm- Cậu vùng vẫy nhăn mặt lại- Được rồi , được rồi anh đừng vùng vẫy nữa tôi thả tay ra là được .- Hắn buông lỏng tay raKhi bàn tay ấy rời đi , cậu hít lấy hít để không khí . Cậu cả người lại định hỏi bọn họ làm thế nào vào đây được , thì y đưa tay ra dấu hiệu im lặng .- Cháu ở trong đúng chứ ? Mở cửa cho ba đi con . Ngoan nào ! - Giọng nói bên ngoài vẫn phát ra , tiếng gõ cửa bắt đầu dồn dập .- Anh đừng phát ra tiếng động , và cũng đừng mở cửa . Bên ngoài đó không phải bà của anh đâu . - Giọng nói trầm ấm vang lên .- Sao lại không phải bà tôi ? Rõ ràng đó là giọng bà mà . - Cậu thắc mắc- Bé cưng à ! Anh có muốn xem bên ngoài đó là ai không ? - Hắn vuốt nhẹ mặt cậu .- Nào quay người lại đi . - Gã kêu cậu quay người lại đối diện với chiếc cửa ra vào .Đức đưa tay lên mắt cậu , gã lẩm bẩm gì đó rồi buông tay xuống . Bàn tay vừa rời mắt , thì cơ thể cậu run lên , khuôn mặt tỏ ra rất sợ hãi .- Bên ngoài đó là ai…bà ta là ai người phụ nữ áo đỏ đó là ai . Sao tôi lại nhìn xuyên qua được cánh cửa chứ . - Cậu lắp bắpỞ bên ngoài cánh cửa đó , không phải bà cậu mà là một người phụ nữ áo đỏ . Khuôn mặt bà ta rất đáng sợ , đôi mắt đỏ ngầu đang chảy máu , hai chiếc răng nanh dài ra quặp xuống . Bà ta đang nhìn chằm chằm vào cậu .Chân cậu không đứng vững nữa liền ngã khuỵu xuống . Cậu khóc rồi , mặt dù to con nhưng gan cậu nhỏ lắm , cậu rất sợ ma a .- Cháu mở cửa cho bà đi ! Cháu ngoan , MAU MỞ CỬA CHO BÀ ĐI HA HA HA . - Giọng cười lớn vang lên- Bé bự à ! Tôi đã nói với anh là bà ta không phải bà anh rồi mà . Anh không tin tôi. Hay tôi mở cửa cho bà ta vào nha . - Hắn ngả ngớn , giọng nói như đùa như thật vang lên .- Tôi xin lỗi ! Cậu....cậu đừng mở cửa đừng mở cửa được không . Hư…hức…hu…hức…cậu đừng mở cửa ra mà t…tôi xin lỗi.- Cậu gục đầu xuống , cứ thế mà khóc nức nở .- Ngoan nào đừng khóc . Khải đừng chọc anh ta nữa . - Y đưa tay lên lau nước mắt cho cậu .- Giỡn xí mà khóc rồi . Đồ mít ướt . Lêu lêu .- Hắn cười cợt nhìn cậu .- Khải đừng giỡn nữa ra ngoài thôi . - Đức nãy giờ im lặng đã lên tiếng .- Các cậu định mở cửa sao ? Đừng mở có được không ? - Cậu hoảng hốt nắm lấy tay gã .- Không mở . Buông ra . - Gã lạnh lùng thốt ra- Ngoan . Bọn tôi không mở cửa đâu . Anh đi ngủ đi . - Y đẩy nhẹ gọng kính lên rồi xoa đầu cậu .- Cậu ngủ với tôi có được không . Tôi…tôi sợ lắm . - Cậu nắm chặt tay y giọng đầy khẩn cầu- Được thôi . Để tôi bế anh . - Y vừa dứt câu liền bế cậu lênCậu ngạc nhiên lắm , cơ thể cậu rõ ràng rất nặng mà y lại bế lên một cách nhẹ nhàng khiến cậu trố mắt . ( Bế công túa nha mấy fen )- Tôi…tôi muốn đi vệ sinh . - Cậu ngại ngùng nắm chặt lấy chiếc áo sơ mi mỏng dính của mình- Được thôi , tôi đưa anh vào . - Y bế cậu vào nhà vệ sinh . Sau một lúc lâu , cậu cũng đi ra , tiếng động ngoài cửa càng ngày càng dồn dập , khiến cậu nắm chặt lấy cánh tay của y . Minh bế cậu lên rồi đưa về giường .- MỞ CỬA CHO NGOẠI ĐI . CHÁU NGOAN . - Giọng của người đàn bà đó lại tiếp tục phát ra .Cậu được y thả nhẹ nhàng xuống chiếc giường êm ái . Y cũng nằm xuống kế bên cậu .- Hừ ! Đáng ra chỗ đó là của tui ó . Tại tù xì thua nên phải đứng đây nè . Minh anh không được ăn mảnh đâu đó , tui đi rồi về . Bai nha bé bự . - Hắn phụng phịu nói .- Đi thôi . - Gã quay đầu hướng về cửa .- Nhắm mắt lại nào , tôi ngủ với anh . - Y nói xong liền rút vào người cậu .Cậu ôm lấy y rồi chìm vào giấc ngủ . Gã và hắn sau khi đã biết được cậu đã ngủ thì liền xuyên qua cánh cửa rồi đi ra ngoài .- MỞ CỬA CHO NGOẠI ĐI . - Người phụ nữ đó vẫn kêu lớn .- Nè nè ! Im lặng đi khuya rồi cho người khác ngủ nữa chứ . - Hắn nhăn nhóNgười phụ nữ sau khi nghe tiếng liền ngước mắt lên nhìn . Khuôn mặt bà ta co thắc lại , mắt mở to ra cơ thể bà ta run lên bần bật . Bà ta rất sợ hãi , sự sợ hãi đó khiến người phụ nữ té ngữa ra đằng sau . Bà ta quay đầu lại định bỏ chạy thì có thứ gì đó chặng bà lại .- Chạy ? Bà nghĩ bà chạy được với bọn tôi sao ? - Gã cười nữa miệng- Các…cậu sao lại ở đây … không phải các cậu đang ở cùng “quỷ nữ” đó sao ? - Người phụ nữ vùng vẫy khỏi làn khói đen đang vay lấy bà ta- Đúng là đang ở đó giải quyết nổi buồn thiệt . Nhưng mà thấy bé bự khóc nên quay về rồi . - Hắn nhìn người phụ nữ .- Khải , tao hay mày ? - Gã đưa bàn tay với bộ vuốt màu đỏ quẹt nhẹ xuống cổ bà ta .- Anh làm đi ! Em hết hứng rồi . - Hắn quay đầu đi vào lại phòng cậu .- Tôi xi…- Người phụ nữ chưa kịp nói gì thì đầu đã lìa khỏi cổ .- Bẩn rồi . - Gã nhìn đôi tay dính chất đen tanh tưởi mà nhăn mặt , rồi liền rời đi——————————————————Sáng hôm sau , cậu tỉnh lại cơ thể có vài phần đau nhức . Xuống giường cậu liền vệ sinh thật nhanh rồi ra ngoài . Ông cậu đi làm rồi , chỉ còn bà cậu đang ngồi đó làm việc . Thấy bà đang bận rộn như vậy, cậu liền ngồi vào phụ cho bà .Một lúc sau thì công việc đã xong . Bà kêu cậu ngồi yên , để bà ra đằng sau hái khoai rồi mang ra chợ bán .- Đi thôi cháu , bây giờ cũng đã 9:00 rồi . Bán tầm 11h rồi về . - Nói rồi bà lấy chiếc nón lá đội vào .Cậu lẽo đẽo theo sau lưng bà , hình quen thuộc khiến cậu nhớ về lúc nhỏ . Khoé mắt cậu cay xè như muốn khóc . Sau một lúc cũng ra tới sạp , cậu phụ bà dọn hàng rồi phụ bà bán . Vào đúng 11h trưa thì khoai cũng đã bán hết , cậu gom đồ rồi cùng bà về nhà .Về tới nhà , cậu vào phòng thay chiếc áo khác , khi đi ra thì thấy một chiếc xe màu đen đang đỗ trước cổng nhà mình .- Bà Hạnh ơi ! Bà có ở nhà không , ông Sơn không xong rồi . - Khuôn mặt người đàn ông ở ngoài song sắt hốt hoảng .- ÔNG ƠI ! - Cậu la lên khi thấy ông mình bị thương rất nặng , đầu thì được quấn băng , cơ thể đầy vết thương lớn nhỏ .- Ông…ông cháu có sao không ạ ! - Cậu dìu lấy ông rồi hỏi- Ông ấy , bị té rất nặng , ban nãy bọn tôi đã ghé qua nhà rồi mà thấy khoá cửa nên đã đưa ông vào viện băng bó . - Người quản gia đưa ông Sơn qua tay cậu .Cậu liền đưa ông vào nhà , đặt ông nằm lên chiếc ri văng . Cậu nhìn thấy ông Thịnh bà Lan cũng ở đây .“ Choang” tiếng vỡ của thứ gì đó khiến cậu quay lại nhìn . Bà cậu từ đằng sau đi lên , đôi tay run run , chân bước chẫm chững tiến tới .- Mình ơi ! Mình sao vậy ? - Bàn tay rung rẫy đưa lên xoa mặt của ông . Ông cậu nằm yên trên chiếc ri văng , hơi thở cứ đều đều mà không có dấu hiệu tỉnh lại .- Ông tôi tại sao lại té như thế này . - Cậu quay lại chấn vấn .- Ông ấy , leo lên tỉa cây thì thang leo gặp trục trặc khiến ông ấy té xuống . - Người quản gia lên tiếng trả lời .- Cảm ơn ông bà chủ đã đưa ông nhà tôi vào viện . Tiền viện phí bao nhiêu để tôi trả cho . - Bà cậu cúi đầu cảm ơn .- Không cầ… - Bà Lan đang định nói gì đó thì ở đâu có một giọng người đàn ông cắt đi lời nói cửa bà- Ai chà , có tiền trả viện phí thì cũng phải có tiền trả nợ chứ đúng không . - Đó là giọng của tên mặt thẹo- Tiền nợ thế nào rồi cậu nhóc . - Người đàn ông trung niên bước vào .- Các … các cậu có thể cho tôi thêm thời gian không . Hiện tại ông nhà tôi bị thương rất nặng . Tôi vẫn chưa gom đủ , mong các cậu thông cảm . - Bà cậu run rẩy chấp tay cầu xin .- Không gom đủ thì ! Bây lấy hết thứ có giá trị trong nhà đem ra đây cho tao . - Tên mặt thẹo tức giận lên tiếng .- Các người là ai ? Đòi nợ gì ? - Ông Thịnh thắc mắc hỏi người đàn ông .- Đây chẳng phải ngài Thịnh đây sao ? Quý hoá quá được gặp ngài ở đây là vinh hạnh của tôi . Gia đình họ nợ tôi 100 triệu , hôm qua tôi đã thông báo rằng hôm nay sẽ đến đòi mà họ lại chẳng trả đủ nên là gom hết thôi . - Người đàn ông nhìn ông Thịnh- Tiền nợ chúng tôi sẽ trả , các người màu cút khỏi đây . - Bà Lan bức dọc cầm lấy cọc chi phiếu rồi ghi một dãy số rồi đưa cho người đàn ông .- Vậy thì tạm biệt - Ông ta cầm lấy tờ chi phiếu rồi quay lưng điSau khi người đàn ông rời đi , bà Lan nắm chặt tay bà cậu- Bà đừng lo lắng nữa , bây giờ việc cần làm là lo cho ông nhà thôi . - Bà Lan nắm chặt tay bà cậu- Tiền nợ bà chủ trả , tôi nhất định sẽ trả lại cho bà . - Bà cậu ôm lấy bà Lan khóc nức nở .- Tôi không cần tiền . Chỉ cần một thứ thôi là có thể trả lại số tiền nợ . - Bà Lan từ từ ngước mắt lên nhìn cậu .- Là gì vậy bà chủ ? - Bà cậu buông thõng tay ra , ngước mắt lên hỏi .- Tôi muốn cậu ta , trở thành người làm của gia đình tôi . Cậu là ở lại làm việc để gán nợ . - Người phụ nữ trước mắt nhìn thẳng vào cậu .- Cháu…cháu tôi sao . - Bà cậu lắp bắp- Không được sao . Cậu ấy có thể trở về nhà vào thứ bảy và chủ nhật để sinh hoạt . - Bà Lan nắm chặt tay bà cậu .- Được cháu sẽ đi . - Cậu nãy giờ im lặng cũng đã lên tiếng .- Cứ như vậy đi . Ngày mai cậu có thể qua làm việc rồi đó . Tôi sẽ đợi cậu . - Nói rồi người phụ nữ quay đầu rời đi .Bà cậu ngồi sụp xuống , ôm mặt khóc nức nở . Cậu tiến lại gần bà , ôm chầm lấy người bà của mình rồi an ủi .- Bà à cháu sẽ đi để trả nợ cho gia đình mình . Cuối tuần vẫn có thể về thăm bà mà , bà đừng khóc nữa .Sau một lúc an ủi , cậu cùng bà dìu ông vào buồng , rồi về phòng . Cậu bước vào phòng , cơ thể nặng trĩu tiếng về phía trước .[ Cuối cùng mình cũng đã tìm được công việc có thể giúp ích cho ông bà rồi .]Cắt đi dòng suy nghĩ , cậu liền lên giường để đi ngủ . Bởi vì ngay mai có những thứ mới mẻ đang đợi cậu ....****************...