Trang Chủ
Thể Loại
Huyền Huyễn
Tiên Hiệp
Ngôn Tình
Đô Thị
Khoa Huyễn
Võng Du
Xếp Hạng
Hoàn Thành
Tác Giả
Đăng Nhập
Đăng Ký
Tiểu Thuyết Việt
×
Trang Chủ
Thể Loại
Bảng Xếp Hạng
Hoàn Thành
Tác Giả
Đăng Nhập
Đăng Ký
Trang Chủ
›
Nghe Nói Phương Xa Có Người
›
Chương 3: Có vẻ như tôi đã xúc phạm anh trai cậu
Nghe Nói Phương Xa Có Người - Chương 3: Có vẻ như tôi đã xúc phạm anh trai cậu
DS Chương
A+
A-
Chương 1: Chị Đàn của cậu, như rùa trong hũ đã bị bắt
Chương 2: Cảm giác của việc có hai tài khoản WeChat là thế nào
Chương 3: Có vẻ như tôi đã xúc phạm anh trai cậu
Chương 4: "Chữ viết của cậu giống như chữ viết của Chu Lạc Trần."
Chương 5: Nếu mà cậu không đẹp trai thì cậu chính là kẻ lừa đảo!
Chương 6: Trong lòng Lục Vân Đàn đã có một câu trả lời mơ hồ
Chương 7: "Có chuyện gì với cậu vậy? Có nghiêm trọng không?"
Chương 8: "Được thôi, thư sinh thối!"
Chương 9: “Chó chết! Người của tôi mà ông cũng dám động
Chương 10: Tống Từ lại hỏi: Mẹ và Lục Vân Đàn ai đẹp hơn?
Chương 11: Lương Vân Tiên im lặng một lúc: "Cậu có thể tha cho tôi một mạng không?"
Chương 12: Lương Vân Tiên: "Cướp tiền hay cướp sắc?"
Chương 13: Lục Vân Đàn cậu ấy lại gây chuyện rồi
Chương 14: Cậu đứng yên ở đây không được đi đâu nha, tôi sẽ mua cho cậu một túi cam
Chương 15: "Lần sau nếu cậu không nghe lời tôi, tôi sẽ đánh gãy chân cậu!
Chương 16: "Thư sinh, đầu óc của cậu thật hữu ích!"
Chương 17: "Nếu không thủ đoạn sao có thể làm quân sư cho nữ hiệp Đàn được?"
Chương 20: "Sao cậu có thể khẳng định, trong lòng quân sư chỉ có cậu chứ?"
Chương 21: Lục Vân Đàn liếc nhìn anh: "Xí, hẹp hòi."
Chương 22: "Nếu có người có suy nghĩ không an phận với bang chủ thì sao?"
Chương 23: "Cậu muốn xem tôi chơi bóng rổ sao?"
Chương 24: "Chu Lạc Trần đang bắt chước Lương Vân Tiên."
Chương 25: Lương Vân Tiên rất giỏi, đến bây giờ cậu ấy vẫn liên tục đánh thắng, chưa thua trận nào
Chương 26: "Yên tâm đi, kêu gọi tạo tiết tấu thì chúng tôi là chuyên nghiệp!"
Chương 27: Cậu ta cố ý nói dối Lục Vân Đàn
Chương 28: Bố con đi Houston, đã hẹn gặp bác sĩ kia rồi
Chương 29: Thực ra đây là một câu chuyện rất đơn giản
Chương 30: Thưởng! Nhất định phải thưởng!
Chương 31: Chuyển tiền thay Lương Vân Tiên
Chương 32: Lương Vân Tiên lời ít ý nhiều: "Cậu ta đang mơ."
Chương 33: Cầu thủ số 17 sẽ đánh cho bọn họ không còn manh giáp
Chương 34: Anh hy vọng cả đời này cô luôn bình yên
Chương 35: "Người ta là người Mỹ cao quý, có gì để nói với tôi chứ!"
Chương 36: "Nghe nói cậu sắp đi di dân, sắp trở thành người Mỹ?"
Chương 37: Chỉ một mình bang chủ cũng đủ dày vò chết hộ pháp Lương rồi
Chương 38: Lương Vân Tiên: "Cậu ấy cũng rất thích cậu."
Chương 39: "Xin nữ hiệp Đàn yên tâm, nếu như có chết tôi cũng sẽ mang vào trong quan tài."
Chương 40: "Cậu xóa số cũ đi rồi thêm số hiện tại của tôi."
Chương 41: "Nhưng em không phân biệt được ai mới là người sưởi ấm mình…"
Chương 42: "You had me at hello."
Chương 43: "Đi đâu? Tôi không cho phép cậu đi."
Chương 44: "Ngày mai mấy giờ bay? Tôi đi tiễn cậu."
Chương 45: Nữ hiệp Đàn, nếu như tôi một đi không trở lại thì cậu có nhớ tôi không?
Chương 46
Chương 47
Chương 48: Nghe nói phương xa có người, lặn lội ngàn dặm xa xôi
Chương 49: Lục Của Lương
Chương 50: Chàng trai chơi dương cầm ấy cuối cùng cũng trở về bên cạnh cô rồi
Chương 51: Muốn trở về thì chỉ có thể vào hậu cung
Chương 52: "Nữ hiệp Đàn, nhìn rồi thì phải chịu trách nhiệm."
Chương trước
Chương sau